Lienchi cerita

Saring berdasarkan tag:
lienchi
lienchi

2 Cerita

  • Si Mê Bất Chấp oleh HoBexinhdep
    HoBexinhdep
    • WpView
      Membaca 59,041
    • WpPart
      Bab 45
    Có một loại tình yêu, dẫu không trải qua nhiều tháng năm bên nhau, cũng không một lời thề thốt đến sông cạn đá mòn. Dẫu chỉ gặp thoáng qua thôi, vẫn có thể bùng cháy nồng nàn, oanh oanh liệt liệt như lửa. Có một loại nhân duyên, hữu hạnh gặp được nhau trong một biển người mênh mông rộng lớn, anh quay đầu rời đi, tôi xoay lưng không luyến tiếc....Thế nhưng ở cuối con đường, chúng ta lại tình cờ tương ngộ trùng phùng. Đối với Doãn Lam Lam mà nói, cô sôi nổi, nhiệt huyết như lửa bao nhiêu. Quách Cảnh Đức lại trầm lặng, bình thản như nước bấy nhiêu. Tình yêu có đôi khi kỳ diệu như thế, biết rõ từ tính cách đến nội tâm của hai người là hoàn toàn trái ngược, nhưng lại không thể ngăn cản nổi trái tim mình vẫn cứ say đắm hướng về đối phương. Lam Lam nhiệt tình theo đuổi Cảnh Đức suốt hai năm như vậy, không màng đến sĩ diện của bản thân, cũng không quan tâm đến hai chữ "hối hận". Bởi vì, yêu vốn chỉ là yêu thôi, đâu cần quan tâm điều gì khác, cũng đâu phải cứ ngồi yên một chỗ là hạnh phúc sẽ tự tìm đến dưới chân. Nhưng...đi đến cuối cùng, cô rốt cuộc cũng hiểu, người đàn ông cô yêu mãi mãi như loài bạch trà thanh cao, toả ra hương vị thơm ngát, thanh đạm. Còn cô chỉ là một đoá hoa Diên Vĩ hoang dại, vĩnh viễn sẽ cam tâm tình nguyện vì anh mà từ bỏ đi khát vọng của mình. Dẫu có lựa chọn đau lòng buông tay sau hơn sáu trăm ngày cháy bỏng, dẫu có nuối tiếc rời bỏ anh để chạy đến một phương trời xa xôi...thì tình yêu trong cô, vẫn luôn luôn là "SI MÊ BẤT CHẤP"!!!
  • VẪN CỨ THÍCH EM oleh HoBexinhdep
    HoBexinhdep
    • WpView
      Membaca 60,399
    • WpPart
      Bab 56
    Tôi gặp em lần đầu cách đây hai mươi tư năm, khi ấy tôi là một thằng nhóc sáu tuổi, em năm tuổi... Em là con gái của thím giúp việc cho nhà tôi, ấn tượng đầu tiên về em chính là những bộ váy cũ kỹ em thường mặc. Đối với con nhà giàu như tôi, đầu óc lúc 6 tuổi thật tình chẳng hiểu tại sao một cô bé xinh đẹp như em lại ăn mặc như vậy. Mãi sau này, khi đã lớn hơn chút nữa tôi mới nhận ra rằng: "Không phải đứa trẻ nào sinh ra cũng được ăn ngon mặc đẹp. Và dù em có khoác lên mình những bộ đồ tầm thường đến thế nào, Bảo Bảo tôi cũng đều muốn yêu thương". Gia đình tôi và gia đình chú Thiên thân thiết mấy chục năm. Tôi, Cảnh Đức và Thanh Xuân cũng vậy. Sau khi chúng tôi trưởng thành, điều đáng buồn hơn cả lại là: Tôi và Cảnh Đức yêu chung một người - Tống Liên Chi. Mối tình suốt thời thơ ấu tôi đành chôn chặt vào tim, lòng yêu em mười phần toàn vẹn nhưng chưa bao giờ dám một lần bày tỏ. Năm mười tám tuổi, vì muốn trốn chạy khỏi tình cảm đau thương của mình, tôi lên đường sang Mỹ du học. Ở phương trời xa lạ, tôi nhận ra một điều rất hiển nhiên là: Dù cách xa nửa vòng trái đất hay trải qua 5 năm, mười năm... trái tim của tôi ... VẪN CỨ THÍCH EM!!!