Tuyetanhsuonghon Stories

Refine by tag:
tuyetanhsuonghon
tuyetanhsuonghon

2 Stories

  • GẶP ANH GIỮA HÀNG VẠN NGƯỜI - TUYẾT ẢNH SƯƠNG HỒN by windynights1127
    windynights1127
    • WpView
      Reads 4,247
    • WpPart
      Parts 2
    Tác phẩm: GẶP ANH GIỮA HÀNG VẠN NGƯỜI Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn Người dịch: DD *** Cái gọi là duyên phận, chính là trong ngàn vạn người gặp được người cần gặp là anh. Trong ngàn vạn năm, giữa mênh mông hoang hoải vô tận của thời gian, không sớm một bước, cũng không muộn một bước. -Trương Ái Linh- ... Bạch Lộ vừa tốt nghiệp Đại học không lâu, đến nhận chức thư ký tại văn phòng tổng giám đốc Thiên Đô Quốc Tế. Về mặt công việc khá thuận lợi, tình cảm với bạn trai Dương Quang cũng ổn định, viễn cảnh cuộc sống sáng sủa. Tuy nhiên đằng sau ánh sáng vẫn lặng lẽ tồn tại một cái bóng nặng nề. Buổi tối làm thêm giờ hôm ấy, khi Bạch Lộ cung kính tiếp đãi vị cố vấn mới của công ty là Chương Minh Viễn, cô hoàn toàn không nhận thấy nguy hiểm đang đến gần. Mãi đến khi anh ta nhìn cô với vẻ đăm chiêu: "Bạch Lộ, hình như trước đây tôi thấy cô ở đâu rồi thì phải?" Cô ngớ người: "Vậy ư?" Ánh mắt anh ta tựa như hai mũi tên sắc bén ghim chặt lấy cô, đột nhiên đôi lông mày chợt nhướng lên: "Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. Năm năm trước, khách sạn Hilton." Thời gian năm năm trôi qua mau, như cánh bướm nhỏ trong mơ thoáng chốc đã bay qua hơn một ngàn tám trăm ngày đêm. Chuyện cũ năm năm trước, những ký ức liên quan đã sớm chìm dần trong dòng thời gian. Bạch Lộ những tưởng sẽ không có ngày bị khơi lại. Ấy thế mà - rốt cuộc vẫn có một ngày như vậy. Giây phút đó, Bạch Lộ dường như trông thấy một dòng sông băng rộng lớn cứng rắn lạnh lẽo, gào thét cuộn chảy hướng đến cuộc sống vốn đang bình lặng trôi đi của cô
  • Tương tư thành nắm tro tàn - Tuyết Ảnh Sương Hồn (quyển 2) by Manhmeo_13
    Manhmeo_13
    • WpView
      Reads 4,265
    • WpPart
      Parts 70
    Giữa trăm núi ngàn sông, vạn người thế gian, ta đã từng gặp những ai? Đã từng yêu thương ai? Có khi nào mơ mộng nghĩ chuyện mai sau? Rốt cuộc, tâm nguyện có được như ý? Hay vẫn là tương tư thành nắm tro tàn? Tháng ngày như nước chảy mây bay, Người tưởng dấu yêu nhất, Chuyện tưởng khó quên nhất, Thời khắc ngọt ngào nhất, Hồi ức đau buồn nhất... Vô vàn chuyện xưa cũ phải chăng đã phai nhạt theo thời gian đằng đẵng? Kì thực chúng ta chẳng quên đi điều gì cả. Nếu bạn từng yêu, và được yêu, từng thấm thía cái gọi là tình ngọt ngào như mật, tình mong manh như sáp, hẳn bạn sẽ hiểu được câu chuyện tự thuật này, hiểu được thứ tình yêu vắt kiệt đáy lòng, mãnh kiệt như lửa của những năm tháng trong sáng ngây thơ ấy.