[Longfic] [Semin]...

[Longfic] [Semin]...

  • WpView
    Reads 399
  • WpVote
    Votes 42
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Mon, Mar 27, 2017
Lúc Kim Mẫn Thạc nhìn thấy hình ảnh sau cánh cửa, cậu nghĩ có lẽ cậu đã đủ đau đớn rồi, tim như rỉ máu, thậm chí đã nghĩ rằng trên đời này cũng không còn cảm giác nào hơn thế, mãi cho đến khi nghe Ngô Thế Huân thốt ra một câu kia. Đau đớn sao? Thất vọng sao? Hay tức giận? Cậu đều không biết. Không một từ nào có thể miêu tả nổi cảm giác khi đó, chỉ biết mọi thứ xung quanh tựa như sụp đổ, cảm giác sức lực toàn thân đều bị rút cạn. Cánh tay buôn g thõng trượt một đường dài qua áo anh, siết đến trắng bệch. Cậu cắn chặt răng, môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhợt nhạt " Ngô Thế Huân, anh nhịn vất vả như vậy, hôm nay cuối cùng cũng chịu nói ra rồi" ...... Ánh mắt vụt qua một tia tuyệt vọng khiến Ngô Thế Huân hoảng hốt, anh nhìn thấy Mẫn Thạc xoay người, bóng dáng cô độc rời đi, cứ vậy từng bước như bước ra khỏi trái tim anh, bước ra xa cuộc sống của anh, mãi mãi...
All Rights Reserved
#35
xiumin
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • seho | thiên đàng lá thu
  • 《[Trùng sinh] Mỹ nhân nhỏ của tổng tài họ Bạc lại đang làm nũng rồi》
  • Người chồng máu lạnh - Quyển 1: Em đem tình yêu cho ai
  • [KookTae x MinGi ver] Tiểu bảo bảo là của tôi, em cũng là của tôi!
  • [SEYOON] Người tình không đúng lúc
  • HUNHAN x IF U LOVE ME, DON'T GO !!!

Không biết nó thích từ bao giờ, và có lẽ nếu chúng tôi không ghìm nó xuống đất mà gặng hỏi cho bằng được, chúng tôi cũng không biết rằng nó thích Tuấn Miên. Chuyện xảy ra vào thứ Ba tuần trước, trên đường về nhà, thằng Hạo nói bâng quơ về việc tình yêu học trò của người ta sao mà đẹp quá, rồi Thế Huân mới buột miệng để lộ cho chúng tôi về mối tình hai năm của nó. Nếu như tôi không kéo nó lại, nếu như Anh Hạo không ôm chặt lấy nó, Thế Huân ắt đã chạy trối chết, và chỉ sau ngày hôm đó thôi chúng tôi sẽ sống với một phát hiện nửa vời, làm lòng tôi bứt rứt. Lúc kể, mặt Thế Huân cúi gằm, hai vành tai đỏ lên, giọng run run. Tôi đã nghĩ lúc đó nó chỉ đơn giản là ngượng ngùng, nhưng ngẫm lại, có lẽ nó cảm thấy một điều gì đó còn tệ hơn - tủi hèn, nhục nhã. Anh Hạo đã im lặng suốt một ngày sau đó, đến hôm sau nữa, nó mới bảo với tôi: "Này, mày nghĩ thằng Huân có nghiêm túc không?" "Sao lại không?" "Thì không... nhưng mà, tao hơi sợ." "Sợ gì." "Thì... sợ nó chết." - Vietnam!AU. SeHo, viết bởi n.

More details
WpActionLinkContent Guidelines