Hạ
  • WpView
    Reads 62
  • WpVote
    Votes 5
  • WpPart
    Parts 6
WpMetadataReadMatureOngoing
WpMetadataNoticeLast published Fri, Jun 16, 2017
Tôi có mái tóc trắng, Hàng mi trắng, Đôi mắt bạc, Làn da trắng. Tôi không có vị giác, mắt tôi cũng không mờ như những người bạch tạng khác. Tôi không như bao người khác, vì tôi chính là tôi. Tôi sống theo phong cách của tôi. Yêu theo phong cách của tôi. Tôi không phải là một nữ chính giống trong bao chuyện khác. Tôi chỉ là một nữ phụ, tôi không tài năng quá mức, không hạnh phúc quá mức. Thứ tôi có được là những thứ tôi cố gắng tạo ra. Thân tâm tôi ẩn chứa một cảm xúc khó tả, nếu bạn cảm nhận được thì xin hãy đừng bao giờ thương hại tôi. P/s : Điệp sắp 15 tuổi rồi :') 6 tháng nữa thôi. Đây chỉ là câu chuyện của một đứa 14 tuổi viết ra, em nó đã cố gắng cắm đầu vào viết và phải hoãn lại truyện ' Có một thứ rất đẹp, gọi là " Tình Yêu " ' Để tập trung ý tưởng viết truyện này. Đừng thị Điệp nhé, văn án mị còn sơ sài lắm.
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Học cách yêu
  • (Yandere) Tình yêu của kẻ điên - Tập truyện
  • [ Đồng nhân Conan ] - Mưa xuân
  • Đũa Lệch Dễ Thương - Sư Tiểu Trác [FULL]
  • Tao không thích yêu mày đâu (Full)
  • Bữa Tiệc Của Con Gái Thần Poseidon
  • SAY CÙNG ANH (JHOPE's Fic)

Tình yêu - lại là tình yêu. Tình yêu là cái gì chứ? Không phải nó chỉ mang lại khổ đau cho con người hay sao? Tại sao con người lại yêu? Tại sao lại vướng vào thứ rắc rối đó để rồi không tài nào gỡ ra nổi? Tôi không thích nó - nó từng làm tôi khổ, nó từng để lại những vết sẹo trong tim tôi - không phai mờ được. Nhưng tôi nào ngờ đâu: bản thân vẫn sẽ rung động trước một ai nữa. Tình yêu - một thứ cảm giác dai dẳng mà say đắm, ám ảnh mà cũng sâu sắc, cay đắng mà cũng ngọt ngào. Nó vừa thật đặc biệt vừa thật đáng sợ. Tôi ghét "yêu" hay nói đúng hơn là sợ "yêu". Tim tôi đã đóng băng trước mọi rung động, đã quá lâu. Tôi từng hứa với bản thân sẽ không bao giờ dính vào thứ cảm giác đó nữa. Nhưng nào đâu được... Bốn năm xa cách, không một chút liên lạc, lẽ nào thứ cảm xúc đấy vẫn có thể tồn tại trong tâm thức của cậu? Tôi không tin - nhưng nó là sự thật. Chúng ta đã lớn, đã trưởng thành - chúng ta đã khác. Vậy mà, ngày cậu quay về thứ duy nhất mà tôi không ngờ cậu sẽ nói nhất: "Tôi sẽ theo đuổi cậu đến ngày cậu yêu tôi hoặc yêu một ai khác thì mới thôi". Cậu vẫn chưa thay đổi nhiều nhỉ? Tôi có nên cố chấp mà bỏ lỡ một mối chân tình hay sẽ học cách yêu đây? Nhờ cậu cả vậy!

More details
WpActionLinkContent Guidelines