San Ô Độc

San Ô Độc

  • WpView
    Reads 1,197
  • WpVote
    Votes 122
  • WpPart
    Parts 18
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Fri, Sep 28, 2018
WpInfo
Fiction
Romance
Nàng là nhi nữ của Bách Lý Quyên cùng đại vương Tư Mã Hầu. Mẹ là khuê các Cửu Liên thanh khiết, cha được người đời ca tụng vì chiến công hiểm hách chốn sa trường. Thân nàng sinh ra trong phú quý, bản thân là nhị tiểu thư của Tư Mã gia môn lại là kẻ bị nguyền rủa. Con cháu Tư Mã gia môn coi trọng mệnh trời nhưng tin lời ma quỷ, ngày u linh hoa nở rộ sau hàng ngàn năm lụi tàn là ngày nàng được sinh ra. Lời nguyền rủa của u linh đã đem toàn bộ vận mệnh nàng thay đổi. Sống là nhị tiểu thư trong gia môn quyền quý nhưng cả một ả tiện tỳ cũng khinh thường đánh đập. Đã không còn là con ngốc chỉ trong bốn bức tường. Nàng ra đi tìm chân trời mới. Rồi sau này sẽ ra sao? "Ca ca ta nhất định cường đại." Nước mắt hay mỉm cười? "Ta đã sớm không còn hi vọng nữa." "Cuộc đời ta do ta nắm giữ." Cuộc sống của nàng là do nàng quyết định. (Lần đầu viết cầu góp ý nhận xét).
All Rights Reserved
#45
dịgiới
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Xuân nhật hành xuyên (Hoàn) - Triều Lộ Hà Khô
  • Phúc hắc công chúa: Nam sắc nhiều lắm ngăn không được - Ba hoa nha đầu (NP)
  • [Mau Xuyên] Yên Chi Lệ (Cao H, 1v1, cổ đại) - Đào Yêu Yêu

Tác giả: Triều Lộ Hà Khô Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, cổ đại, HE Edit: Tiểu công tử Tình trạng: Hoàn (Truyện của bả dù HE nhưng truyện nào cũng buồn man mác ấy, may không SE chứ SE chắc mình nghỉ đọc luôn) ---- Văn án Hôm ấy phu quân dẫn về một vị cô nương, vị cô nương này ăn mặc quái lạ, lộ ra hai cánh tay trắng như ngọc, ta vội vàng kêu người đem áo choàng lại cho nàng ta, vậy mà nàng ta lại ra điều ghét bỏ nói rằng: "Các ngươi chẳng hiểu gì về tự do ăn mặc cả." Khi ta đang vì số điền sản trong phủ mà dốc hết tâm sức đi lôi kéo mối quan hệ với các phủ khác, nàng lại cười nhạo ta "đại môn bất xuất nhị môn bất mại*", thực không xứng với danh con nhà quan. Ở đất Thượng Kinh, thơ của nàng ta vừa rao đã hết, văn phong luôn có sự đổi mới, từng cái hạ bút hành văn đều toát lên vẻ phóng khoáng, uyển chuyển, nàng ta biết cách chữa bệnh đậu mùa, biết cách rèn sắt và còn biết cả cách pha trò khiến phu quân ta hỉ tiếu nhan khai*. Nàng ta nói chúng sinh đều bình đẳng, coi thường những quý nữ sống trên mồ hôi nước mắt của người dân như ta, khuyên ta từ bỏ địa vị, thân phận của mình, quỳ trước mặt cô phụ hoàng đế, không biết xấu hổ ngâm thơ mà xu nịnh: "Câu vãng hĩ, sổ phong lưu nhân vật, hoàn khán kim triêu*."

More details
WpActionLinkContent Guidelines