[Kaiyuan] AN TĨNH

[Kaiyuan] AN TĨNH

  • WpView
    Reads 9,106
  • WpVote
    Votes 280
  • WpPart
    Parts 31
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Fri, Jun 30, 2017
Mười năm trước, Vương Nguyên đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời của Vương Tuấn Khải. Mười năm sau, cậu lại trở về nằm trong vòng tay siết chặt của anh. Thân thể nhỏ bé. Mùi tóc. Đôi vai. Xúc cảm trên bờ ngực. Vết nốt ruồi trên cổ. Đường xương sống chạy dọc thân người. Cậu ấy chính là nhớ thương dai dẳng, là chấp niệm duy nhất trong cuộc đời của Vương Tuấn Khải. Dịch Dương Thiên Tỉ nói, người đã ra đi, khi trở về đã không còn là cái người ngày xưa anh từng ôm vào trong lòng nữa. Lưu Chí Hoành lại nói, người đó giấu yêu thương vào bên dưới ống tay áo. Nếu không thử một lần nắm lấy, sao anh có thể biết được cậu ấy đã đổi thay? Vương Tuấn Khải đứng ở giữa đám đông, quay về hướng nào cũng đều là nhớ thương đi lạc. Vương Nguyên lại giống hệt như mặt trăng đang treo cao ở trên đỉnh đầu, một phần của cậu ấy luôn luôn bị che khuất. Rốt cuộc 10 năm trước Vương Nguyên đã âm thầm cất giấu những bí mật gì, Vương Tuấn Khải liệu rồi có thể hiểu được hay không? Bất chấp mọi đau thương dằn vặt mà nắm lấy tay nhau, chỉ mong những tháng ngày sau này có thể an tĩnh nằm bên cạnh nhìn người kia mỗi sớm lại một già đi. Vậy mà lại khó khăn khôn cùng... _AloNe_
All Rights Reserved
#21
karroy
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • KHẢI NGUYÊN
  • (KHẢI NGUYÊN) TÂN HÔN TRONG QUAN TÀI
  • MY YOUTH  KaiYuan
  • [Khải Nguyên] Thiên sứ đi lạc (Hoàn)
  • [Khải Nguyên][Fanfic] Minh tinh
  • [Khải Nguyên] Bỏ cả thế giới để yêu anh (Hoàn)

Chuyện tình yêu giữa hai con người cùng chung họ được xem như chú cháu nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài còn ẩn sâu bên trong chỉ có hai người trong cuộc hiểu rõ. Trích đoạn ngắn: Một ngày nọ, trong phòng ngủ lâu đài Vương gia, ánh đèn tường màu vàng nhạt hắt lên phong cảnh trên giường. Người con trai tóc xoã tung, thân thể mềm mại trắng nõn nằm gọn trong lòng người đàn ông cao lớn. Dưới chăn là hai thân thể trần tru.ồ.ng quấn lấy nhau không một kẽ hở. Vương Nguyên mở mắt, nhìn đồng hồ đặt trên tủ đầu giường, đã hơn 3h sáng rồi. Cậu lật người, đánh thức người đàn ông bên cạnh, "Vương Tuấn Khải." Người đàn ông vẫn yên tĩnh ngủ, hơi thở đều đều phả vào cổ cậu. Vương Nguyên gọi mấy tiếng anh vẫn không dậy, liền rướn người thì thầm vào tai anh, "Chú Vương, thanh tỉnh." Cánh tay quàng bên hông cậu bỗng siết chặt, Vương Tuấn Khải cười một tiếng trầm thấp, gợi cảm đến ngất ngây. Anh mở mắt nhìn cậu, "Gan càng ngày càng lớn." Vương Nguyên đẩy đẩy ngực anh, "Anh về phòng đi chứ." Vương Tuấn Khải bất đắc dĩ ngồi dậy, tấm chăn mỏng đắp trên người trượt xuống, lộ ra thân thể rắn chắc màu lúa mạch, nhặt quần áo rải rác dưới chân giường mặc lên. Vương Nguyên giúp anh chỉnh lại vai áo, đứng trước cửa phòng, nhìn quanh một lượt, xác định không có ai mới cúi người hôn cậu một cái rồi về phòng. ________________

More details
WpActionLinkContent Guidelines