Mưa
  • WpView
    Reads 878
  • WpVote
    Votes 35
  • WpPart
    Parts 9
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Wed, Sep 5, 2018
Thanh xuân mỗi người, thường trôi qua vội vã, giống như một cơn mưa rào mùa hạ ,dễ khiến người ta đắm chìm, vấp ngã. Nhưng khi mưa tạnh đi, để lại phía sau một khoảng trời ráo hoảnh. Không có cầu vồng, không có nắng ,..nhưng có dấu chân của tôi và cậu - những con người đi qua thanh xuân của nhau đầy vội vã... Chúng ta bắt đầu, vào những ngày mưa.... Bao biến cố cũng vào những ngày mưa.... Và có lẽ, chúng ta sẽ kết thúc vào một ngày mưa.....dù tôi không mong đợi điều đó, dù chỉ một chút.. Mưa làm người ta buồn lắm, cậu biết tôi thích mưa mà , đúng không? Nhưng tôi sợ, sẽ có một ngày chính cậu làm tôi ghét cơn mưa ấy... Cậu đã đến bên tôi như một cơn mưa rào, rồi rời xa tôi cũng như cơn mưa ấy.... Viết cho những ai từng có chuyện tình đầu tiên trong đời, viết cho những ai tổn thương, hơn hết tất cả, là viết cho tôi và cậu, cho kí ức của chúng ta.
All Rights Reserved
#54
buồn
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • ANH LÀ MẶT TRỜI, EM LÀ BẦU TRỜI
  • Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng
  • Cục Cưng Lên Xe Không Mua Vé Bổ Sung ( Hoàn)
  • Kí Ức Của Mưa
  • [Hoàn Thành] Chân Trời Sau Mưa
  • CỎ BỐN LÁ
  • Ngọt ngào mang tên anh!
  • [Threeshots/ChanBaek] Một lần và Mãi mãi

> "Mặt trời không thuộc về một bầu trời duy nhất. Bầu trời nào cũng từng ôm nắng... nhưng không phải nắng nào cũng chọn ở lại." --- Tôi gặp anh vào một ngày rất trong. Anh là nụ cười rực rỡ, là ánh mắt biết đùa, là người mang cả thanh xuân tôi gom lại để thích. Tôi thường tự hỏi: > "Liệu nếu tôi là người khác, có lẽ anh sẽ nhìn tôi khác đi?" Nhưng tôi là tôi-người chỉ dám đứng xa để nhìn, dõi theo anh qua những story, đoán tâm trạng qua từng bài nhạc, và ngốc nghếch tin rằng: chỉ cần mình yêu đủ nhiều, anh sẽ quay lại. --- Anh từng gọi tôi là 'bầu trời'. Tôi từng vui như đứa trẻ chỉ vì cái tên đó. Nhưng rồi tôi nhận ra, mặt trời đâu bao giờ ở mãi một chỗ. Nó mọc - chiếu rọi - rồi đi. Bỏ lại bầu trời tôi... trống rỗng. --- Anh yêu người khác. Người ấy xinh đẹp, dịu dàng, vừa vặn với những thứ tôi không bao giờ có. Tôi không ghét cô ấy. Tôi chỉ... ghen với việc cô ấy được ở bên anh vào những năm tháng đẹp nhất của anh, Còn tôi - chỉ là một người đứng ngoài, gom ánh sáng anh rơi rớt lại. --- Tôi thử mở lòng với một người khác. Anh ấy tốt. Anh ấy nói tôi xứng đáng được yêu. Nhưng không hiểu sao, mỗi lần tôi nhìn thấy nụ cười ai đó... tôi lại nhớ đến anh. Tôi không công bằng với người đến sau, Cũng không đủ can đảm để đòi lại những gì đáng ra thuộc về mình. --- Tôi chưa từng nói 'em yêu anh'. Khi anh hỏi "Em có thích anh không?", tôi chỉ cười rồi nói không. Vì sợ. Sợ nếu nói ra... anh sẽ rời đi mãi. Nhưng không nói, thì anh cũng đi rồi. --- Và giờ đây, tôi ngồi viết những dòng

More details
WpActionLinkContent Guidelines