[ Cổ Trang ] Ái Phi

[ Cổ Trang ] Ái Phi

  • WpView
    Reads 143
  • WpVote
    Votes 5
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Mon, Jul 17, 2017
============== Nàng cầm cây trâm vàng hắn tặng giơ lên cổ mình, đầu nhọn cứa vào da thịt nàng chảy máu. Hắn đứng đấy, không một chút động tĩnh khuôn mặt vĩnh viễn lạnh nhạt với nàng. Nàng gằn giọng nói: - Cả đời này điều Tử Bạch Ngạn ta hối hận nhất là YÊU ngươi Hạ Thiên Quân. [ nàng cười như một người điên ] haha cái gì mà " ta sẽ yêu nàng mãi mãi chứ " TA HẬN NGƯƠI. Chấm dứt câu nàng dùng cây trâm vàng đâm vào ngực mình, máu chảy từ ngực nàng ướt đẫm bộ trang phục. Hắn vẫn đứng đó không động tĩnh nhưng nước mắt bên khóe mi hắn đã chảy thành dòng từ bao giờ.
All Rights Reserved
#50
cùng
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Thái Giám
  • Thưởng Hôn- Chu  Khinh (full)

Tên tác phẩm: Thái giám Tác giả: Lê Hoa Yên Vũ Thể loại: Đam mỹ tiểu thuyết, cổ trang cung đình văn, Hoàng đế cường công, thông minh, nhược thụ, công sủng thụ Bản gốc: Hoàn (47 chương) Dịch: Tịt Văn án Ngự hoa viên đêm hôm ấy, dung mạo mơ hồ dưới ánh trăng, thân thể mê người yếu ớt giãy dụa, tiếng khóc xin trầm thấp cố gắng kiềm nén trong miệng, khiến Hạ Vô Ưu cảm thấy thật vui vẻ. Vốn dịnh phong người ấy làm quý nhân, giữ lại bên người tận tình hưởng dụng, ai ngờ, đột nhiên lại trốn không thấy bóng. Đã không biết cảm kích đến rơi lệ thì thôi đi, vậy mà đến tên cũng là giả, là vì không muốn để hẳn tìm thấy sao? Hừ, y nghĩ mình là ai chứ hả, chẳng qua chỉ là một tên thái giám thấp hèn mà thôi. Nhưng mình có phải bị trúng tà rồi không, vậy mà lại nhớ mãi không quên y, cứ luôn nhớ về hương vị của đêm xuân mê người ấy. Không được, tên thái giám to gan này, hắn nhất định phải tìm ra y. Y chỉ là một một thái giám trong cung thích "trồng hoa chăm cỏ", sao mà ngờ được hoàng thượng lại bị hương vị "hoa cỏ" trên người y hấp dẫn, lập tức vội vã trải qua "đêm xuân nồng" tại ngự hoa viên, làm một lần thì thôi đi, vậy mà còn muốn lần hai, lần ba. Mặc dù y đã cố hết sức trốn chạy, nhưng cái tên giả mình dùng cuối cùng cũng sẽ bị hắn phát hiện, chẳng lẽ là ông trời thấy y sống những ngày quá yên bình, cho nên mới để cho y sống chung với nam nhân vô tình này cả đời sao?

More details
WpActionLinkContent Guidelines