Kí ức mong manh

Kí ức mong manh

  • WpView
    Reads 30
  • WpVote
    Votes 0
  • WpPart
    Parts 5
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, Sep 26, 2017
Đôi lúc mất đi kí ức cũng là một chuyện tốt.... tuy vậy cái vòng xoay kí ức vẫn cứ kéo về khiến ta cảm thấy thật đau đớn....nhưng đôi khi không cố tìm, không cố nhớ đến sẽ tốt hơn................ "Những cơn gió khẽ thổi qua, những cơn mưa phùn vẫn rơi rơi xuống và từng hạt mưa li ti đáp nhẹ trên bờ vai nó, nó ngồi đây trên chiếc xích đu này, một giọt nước mắt nó rơi xuống quyển sách trên tay ''ngồi khóc trên cây''_một tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh. Quyển sách này sao quen quá, thực sự nó có phải của mình không? Duy là ai? Mình sao không nhớ được gì? Chỉ biết một điều rằng ngày nào nó cũng đem nó ra đọc thật kĩ nhưng vẫn chẳng nhớ? Kí ức của nó.........đã lạc tự nơi nào...... nó muốn tìm lại......... thực ra nó là ai?....... Duy là ai?........ nó cứ chằn chọc suy nghĩ mãi.... Và nó chỉ biết rằng trong thâm tâm nó luôn chỉ nhớ rằng Duy là một người rất quan trọng đối với nó."
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không? [Vân Thất Nhi]
  • Đoạt Tình
  • Hình bóng em
  • Bảo Bối Trong Lòng Các Nam Chính
  • nhớ thương một bóng hình (dương kiều, Tài An)
  • KHI EM KHÔNG CÒN LÀ EM
  • (NP) Người Qua Đường Giáp Đạt Được Hào Quang Vạn Người Mê
  • [JimmySea] ✧LỆ✧

Cầm trên tay kết quả xét nghiệm, A Muội như chết lặng. Cô như người mất hồn bước ra khỏi bệnh viện, một mình thơ thẩn đi trên con đường nhộn nhịp. Trong lòng cô là nổi tuyệt vọng và đau đớn. Cô chỉ còn sống không quá một tháng, cô phải làm sao bây giờ? Cô rất sợ phải rời xa thế giới này, cô còn rất trẻ, còn rất nhiều việc muốn làm. Cô còn có anh, người đàn ông mà cô yêu. Cô còn chưa nghe được câu đồng ý chấp nhận cô làm bạn gái của anh nữa. Nếu bây giờ phải rời xa anh, cô không cam lòng! Đi đến nhà ga, cô bắt đại một chuyến nào đó, lặng người ngồi trên xe, nhìn cảnh vật vụt qua tầm mắt, cô ngẩn người nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Cô nên làm gì trong một tháng cuối cùng này đây? Các nàng sợ đau tim à, ta bệnh tim còn không sợ đấy, cùng lắm vừa đọc vừa khóc thôi. Lúc ấy mẹ già nhà ta đi ngang phòng nhìn thấy ta như thế còn bị mắng là "hâm" đấy. Ta ức chế, con gái của bà tình cảm ra dáng thục nữ thế mà bà con chê, không có thiên lý mà! -------- Truyện này là tớ vô tình đọc được trên mạng, thấy truyện hay quá lại rất ý nghĩa, cảm động nữa mà tìm ở Wattpad thì không có truyện nên up lên cho các bạn cùng đọc để cảm nhận! #Cre ~Tác giả: Vân Thất Nhi~ http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=322234

More details
WpActionLinkContent Guidelines