Phù Dung Tầm

Phù Dung Tầm

  • WpView
    Reads 66
  • WpVote
    Votes 0
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadMatureOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Jul 29, 2018
"Hồng ngạch dễ phai, Pháo hoa dễ lạnh. Nghe tiếng mưa rơi, Hi vọng vĩnh hằng." _______ "Ta đưa bàn tay gầy gộc của mình lên vuốt ve mặt hắn, mắt ta đã hoa lên, cơn đau làm ta không còn cảm giác được gì. Chỉ thấy từ lòng bàn tay ươn ướt, nghe thoáng qua câu gì đó, không dài, nhưng nghe không rõ. Sau đó, không còn thấy hay nghe được bất cứ thứ gì." __________ #MacDao
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [HungAn][QuanghungMasterDxNegav]Ánh Sao Mờ
  • Hoa Khai - Giản Huân (Full)
  • • tìm được nhau khó thế nào •
  • [Nohyuck] |Edit| Anh
  • [CỬU BIỆN NHI] - VỊNH TRĂNG KHUYẾT
  • Hồng Nhan - Mộc Lâm Full
  • [BHTT] [AP-BLH] Dường như đã yêu nhau
  • [BÁC CHIẾN] BÌNH MINH RỰC LỬA ( HOÀN)

Có những mối duyên, mờ nhòe như ánh sao cuối trời - không đủ sáng để soi đường, nhưng đủ lâu để người ta không thể nào quên. Cậu đến vào một ngày trời trong. Gió lùa qua kẽ lá. Ánh nắng rơi xuống mái tóc ai như từng giọt ký ức chạm vào ngực trái. Chỉ là một cái nhìn. Nhưng lồng ngực chợt thắt lại như đã đánh rơi ai đó ở một kiếp rất xa. Có người sinh ra để nhớ, dù chẳng còn điều gì để giữ. Có người hiện hữu để rồi biến mất - như sao, như gió, như giấc mơ vừa chớm đã tan. Thế giới này không đủ níu giữ một linh hồn sinh ra từ hoài niệm và kí ức An mờ dần, từng chút một - như ánh sao mờ trên bầu trời trước bình minh An không phải là người của thế giới này. Cậu là ký ức dang dở của chính Hùng Một linh hồn quay lại để hoàn tất một lời yêu chưa kịp nói. Thứ tình cảm xuất phát từ một tiếng vọng của một kiếp người Và khi ký ức gọi tên, liệu người có quay đầu? Ánh Sao Mờ là bản tình ca dịu dàng của thanh xuân, đan giữa thực tại và mộng tưởng, giữa những điều chưa kịp nói và những vệt sáng vẫn âm thầm cháy trong tim người ở lại. Một chút dịu dàng. Một chút tiếc nuối. Và một lần chạm nhẹ vào vết thương mang hình dáng một người ta thương Mãi mãi và vô tận

More details
WpActionLinkContent Guidelines