[TTGBCT][Thu] Can you hold my hand?

[TTGBCT][Thu] Can you hold my hand?

  • WpView
    Reads 14
  • WpVote
    Votes 1
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Thu, Feb 15, 2018
Y và hắn là huynh đệ thân thiết. Tuổi tác hẳn là cách nhau rất xa. Y mang vẻ đẹp thư sinh, ôn nhu, người gặp người thích. Là vẻ đẹp càng nhìn càng mê. Y được mệnh là cao thủ đệ nhất giới giang hồ. Còn hắn cũng là người giang hồ. Và có mong muốn tìm lại người đã cướp lấy trái tim này. Vẻ đẹp của hắn phải nói là "khuynh quốc khuynh thành". Cái đẹp độc nhất vô nhị chỉ có hắn mới sở hữu được. Hắn tuổi còn trẻ mà đã làm chấn động cả giang hồ. --- "Tây Tây?" "Ngươi có thể nắm tay ta không?" "Không thành vấn đề~" --- "Nếu có ngày ta biến mất khỏi thế gian này, ngươi sẽ như thế nào?" "Ta sẽ không để ngươi biến mất!" "Ta đang nói giả sử mà~" "Lúc đó thế giới sẽ điên cuồng lên mất.." --- Rating: K
All Rights Reserved
#23
grace
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [CHU-LY] Ái Tình Đoạn Kiếp, Chờ Người Quy Ly.
  • [Chu Ly] Huyễn Mộng Tàn Phai
  • [Trans][Ly Chu] Hòe An
  • [Ngẫu Long] Nước mắt của hạnh phúc (幸福的泪)
  • [FANTIC LY CHU] - 3 vạn 4 nghìn năm của chúng ta
  • NGƯỜI THỪA KẾ CỦA GIA TỘC SÁT THỦ
  • [Đại Mộng Quy Ly][Ly Luân × Chu Yếm] Thời thiếu niên của chúng ta

-"Ta đã sai... đúng không A Yếm" Giọng Ly Luân vỡ vụn. -"Sai vì ta ngu ngốc nghĩ rằng, chỉ cần ta dốc hết tâm can mà yêu ngươi, ngươi sẽ không bao giờ bỏ rơi ta. Nhưng ta quên mất... nhân loại các ngươi luôn đổi thay, còn ta thì mãi mãi đứng lại nơi này, như một gốc cây ngu ngốc chờ ngươi, Triệu Viễn Chu." Mỗi chữ của y đều như máu rỉ ra từ tim, mang theo nỗi đau sâu thẳm và sự tuyệt vọng. Triệu Viễn Chu nhìn y, đôi môi mấp máy nhưng không nói được gì. Hắn muốn bước tới, muốn nói một lời gì đó, nhưng đôi chân như bị trói chặt bởi nỗi day dứt và hối hận. Cả người Ly Luân khựng lại, đôi mắt đỏ hoe mở to nhìn hắn. Y thầm nhủ: Thì ra đây là nỗi đau mà nhân loại kia thường nhắc đến... Là cơn đau sâu thẳm, đục khoét đau đến tận xương tuỷ.

More details
WpActionLinkContent Guidelines