Touch of snow (雪)

Touch of snow (雪)

  • WpView
    Reads 14
  • WpVote
    Votes 2
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Fri, Feb 23, 2018
WpInfo
Non-Fiction
" Thật ra vốn dĩ từ đầu tất cả chỉ là ảo vọng của Mark, lẽ ra nên sớm nhận ra rằng có những thứ dù cố gắng dến mấy cũng không thể có được. Đem lòng yêu người bạn thân nhất để rồi phải rời xa và ly biệt nhưng rột cuộc vẫn không thể từ bỏ được mối tình vốn dĩ chưa từng bắt đầu này. Yêu nhiều như vậy để rồi đánh đổi được gì? Nước mắt? Nỗi đau? Hay là những vết thương không thể lành? Có lẽ tình yêu là thứ không thể kiểm soát nổi và Mark đã bị chính nó nhấn chìm để rồi chỉ còn sót lại một mảnh đau thương. Cả thanh xuân của hắn lưu lại là cậu. "
All Rights Reserved
#383
markjin
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • markhyuck; when dawn comes again
  • Người Cùng Anh Đi Đến Cuối Đường - Markhyuck
  • [OffGun] Côn Trùng Bay
  • [𝐓𝚊𝚎𝐤𝚘𝚘𝐤] Một đời một kiếp p2
  • || Vkook / Chuyển Ver || Ba Nuôi

Minhyung nói với tôi: "Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau." Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy. Tôi cười. "Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời. "Đừng yêu em." Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi. Buông lơi anh, bỏ mặc mình.

More details
WpActionLinkContent Guidelines