Story cover for [Tiểu Thuyết] Đừng Là Cả Thế Giới Của Nhau by Evil_04
[Tiểu Thuyết] Đừng Là Cả Thế Giới Của Nhau
  • WpView
    Reads 537
  • WpVote
    Votes 149
  • WpPart
    Parts 9
  • WpView
    Reads 537
  • WpVote
    Votes 149
  • WpPart
    Parts 9
Ongoing, First published Jun 05, 2018
Thế giới của tôi và anh quá cách xa nhau, vốn dĩ nó luôn có một vách ngăn.
Nhưng duyên phận lại cho ta gặp gỡ, trớ trêu hơn là tôi với anh yêu nhau. 
Dù vậy tôi vẫn mong anh đừng xem tôi cả thế của anh.
Vì tôi sợ một ngày nào đó bản thân sẽ khiến anh đau lòng, càng làm anh không thể thoát ra.
Bởi vậy, tôi cũng sẽ không xem anh là cả thế của mình, vì tôi sợ nếu giông tố kéo đến thì chúng ta sẽ không chống chọi được.
Tôi sợ sẽ đau lòng vì anh, cũng vì anh là cả thế của tôi mà chẳng thể nào thoát ra được.
Dù rằng anh sẽ chiếm một phần rất lớn trong cuộc sống của tôi, nhưng tôi cũng xem anh là cả thế giới của mình.
Vậy nên đừng là cả thế giới của nhau.
All Rights Reserved
Sign up to add [Tiểu Thuyết] Đừng Là Cả Thế Giới Của Nhau to your library and receive updates
or
#268lãngmạn
Content Guidelines
You may also like
Nếu như đó là anh by Lazzy_cat
31 parts Complete
Có quá nhiều câu hỏi trong cuộc sống này khi em mới chỉ chạm chân bước ra thế giới phía trước. Và vì có quá nhiều câu hỏi dành cho thế gian này, nên em mãi không dám chạy về phía anh. Tình yêu, tham vọng, hạnh phúc, chúng ta chẳng thể đạt được những thứ đó cùng một lúc. Khi để mất thứ này, khi phải bỏ lại thứ kia... Có bao giờ anh từng có ý nghĩ sẽ bỏ em lại giữa cuộc đời này, giữa mênh mông lạc lối...rồi khi quay lại anh thốt lên rằng anh đã mất em rồi. Có bao giờ anh từng muốn sống trọn đời bên em mà không quan tâm đến chuyện thắng thua được mất...để rồi nhận ra rằng cuộc đời này anh luôn cần những giây phút bình yên. Có bao giờ anh từng thấy đau lòng khi em rơi nước mắt ..nhưng rồi lại phủ nhận rằng đó chỉ là sự thương xót tầm thường đối với một người chẳng mấy quan trọng của cuộc đời anh. Chưa bao giờ em dám với tay tới những vì sao, vì sợ rằng chúng sẽ rơi xuống mà vỡ nát như những mảnh thủy tinh. Chưa bao giờ em dám tin tình yêu làm nên những điều không thể, vì sự hi sinh quá nhiều khiến trái tim em trở nên mục ruỗm. Nhưng... Em vẫn cứ nhặt lên những mảnh vỡ dù bàn tay mình bị cứ nát. Em vẫn cứ mơ tưởng viển vông về những khoảng khắc ngọt ngào say nồng chất rượu. Em vẫn cứ mải miết đặt niềm tin, mải miết yêu, mải miết chờ đợi... Em vẫn cứ thất vọng, yêu thương rồi lại thất vọng. Em vẫn chẳng thể từ bỏ được bất cứ thứ gì.... Nếu như...đó là anh. ( Phần II của Chỉ cần anh chờ là em sẽ tới)
Ánh Đèn Và Khoảng Lặng by tuqueen_194
48 parts Complete Mature
Anh là ánh đèn sân khấu rực rỡ mà hàng triệu người hướng về. Cô chỉ là một nhân viên pha chế bình thường, ngày ngày luẩn quẩn giữa quầy bar nhỏ bé của quán cà phê quen thuộc. Giữa hai thế giới xa vời ấy, vậy mà họ lại lặng lẽ bên nhau - không ồn ào, không danh phận, chỉ có những cái ôm vào những đêm muộn, những bữa cơm đơn giản sau ngày dài mỏi mệt. Với cô, anh là tất cả những gì hoàn hảo nhất mà số phận ban tặng. Với anh, cô là khoảng bình yên hiếm hoi giữa ánh đèn chói lóa và những tràng pháo tay không ngớt... Chỉ là, trái tim anh vẫn luôn có hình bóng của người cũ. Cô biết điều đó, từ lâu rồi. Biết rõ, nhưng vẫn chọn ở lại, chọn làm một "người yêu nhỏ bé", lặng lẽ yêu, lặng lẽ chăm sóc, lặng lẽ đứng sau mọi hào quang của anh... như thể yêu một người đã biết trước kết cục. Cho đến một ngày, người cũ quay về, đánh thức những xúc cảm chưa từng ngủ quên nơi anh. Cô im lặng lùi bước, nhường chỗ cho anh chạy theo người anh thật sự yêu. Nhưng tình yêu, từ bao giờ đã len lỏi, trói chặt họ lại với nhau - đau đớn, mệt mỏi, mà chẳng thể dứt ra. Giữa ánh hào quang và những mối quan hệ rối ren, giữa những tổn thương sâu kín và khát khao được yêu thương thật sự... Liệu anh có đủ dũng khí buông bỏ quá khứ để nắm lấy cô? Liệu cô còn đủ can đảm để ở lại bên một người luôn khiến trái tim mình rướm máu? ⸻ Tình yêu vốn dĩ chưa bao giờ là dễ dàng, đặc biệt khi nó phải đứng giữa sân khấu, dư luận và quá khứ chưa trọn vẹn...
EDIT I Seyoon I Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy by jennynguyen1512
13 parts Complete
Một khi đã yêu, chúng ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với nó, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng, hay nói đúng hơn là không đành lòng. Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng phải xa cách và vĩnh viễn không còn thuộc về nhau nữa? Làm sao có thể bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi? Làm sao để dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?... Nhưng, hãy nghĩ rằng, một khi đã yêu, yêu chân thành và trọn vẹn, thì hai tâm hồn mãi mãi là một, mãi mãi là của nhau và không có khoảng cách nào có thể xóa mờ... Nếu có ngày, vì một lí do nào đó buộc bạn phải rời bỏ người mà bạn yêu thương, hoặc bạn không thể tiếp tục chăm sóc cho người đó được nữa, vậy thì, làm thế nào để níu giữ tình yêu chưa trọn vẹn của mình? ... Một hôm, Lâm Duẫn Nhi nhận được cuốn nhật kí từ một thiên sứ, thế là cô bắt đầu thực hiện ước hẹn cuối cùng của mình với cô gái đó - thay cô ấy yêu anh chàng tên Ngô Thế Huân. Nhưng, khi hai người họ đã bén duyên, thì cô gái thiên sứ bất ngờ xuất hiện.... Tình yêu trên thế gian này vốn dĩ vẫn như vậy, dù anh ấy không yêu tôi nữa, dù tôi đã biến mất khỏi thế giới này, nhưng... tôi vẫn yêu anh ấy! Vì thế, bạn thân yêu ơi, xin hãy thay tôi mãi mãi yêu anh ấy...!
You may also like
Slide 1 of 6
(12 cung hoàng đạo) Yêu Người Ta...khác anh!!! cover
[Longfic - ChanBaek HunHan] Vẫn là anh yêu em cover
[Short Fic_Full] Người Tốt Như Tôi, Làm Sao Dễ Kiếm? cover
Nếu như đó là anh cover
Ánh Đèn Và Khoảng Lặng cover
EDIT I Seyoon I Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy cover

(12 cung hoàng đạo) Yêu Người Ta...khác anh!!!

8 parts Complete

Anh có thể bất chấp tất cả yêu em, nhưng không thể bất chấp cảm xúc của mọi người mà yêu em. Anh có quyền xếp em vào quá khứ nhưng không có quyền xếp tình cảm của em thành hồi ức, đôi khi anh im lặng không nói em lại đợi chờ tiếng yêu dường như vô vọng...nhưng chỉ cần em còn tồn tại thì tình yêu của em còn mảnh liệt...nhiều khi đi cùng nhau trên con đường kỹ niệm xưa còn đó nhưng một người nhớ một người buông thì cám giác tìm lại kỷ niệm sẽ nhạt nhòa lắm....nhưng đã từng yêu nhau, là của nhau thì sẽ về bên nhau