[MinHwan] We Were In Love

[MinHwan] We Were In Love

  • WpView
    Reads 1,263
  • WpVote
    Votes 83
  • WpPart
    Parts 3
WpMetadataReadComplete Sat, Jun 23, 2018
Câu chuyện về tình yêu đối lập của hai con người xa lạ tình cờ gặp nhau. Với em, anh mãi chỉ là nỗi nhớ, không thể nào là tình yêu. Em không thể yêu anh vì em chưa hề xứng đáng với anh. Sẽ chỉ mong mãi mãi anh là ký ức là nỗi nhớ đẹp đẽ nhất trong em. Với anh, em mãi là tình yêu chứ không đơn thuần là một nỗi nhớ thoáng qua. Anh dù không thể có được tình yêu nơi em nhưng anh nguyện suốt đời bên cạnh em. Thế nhưng... cuộc đời không cho phép.
All Rights Reserved
#108
minhwan
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • YÊU THƯƠNG VIẾT LẠI
  • Sự Chiếm Đoạt Điên Cuồng
  • Tìm người trong kí ức của tôi
  • [Hoàn] [Đới Ngôn] Vòng Lặp Của Hi Vọng
  • Mùi Hương Của Ký Ức
  • (Yandere) Tình yêu của kẻ điên - Tập truyện
  • LOÀI HOA BAY TRONG GIÓ !
  • ongmin; một nghìn một trăm bốn mươi cây số

Tập truyện ngắn viết cho 04 thời điểm trong năm về những mối tình dang dở của đời người. Người ta thường nói tình đầu là thứ tình cảm đẹp đẽ nhất, dễ dàng đến nhưng cũng cực kì khó để ra đi. Đó là khoảnh khắc đầu tiên trong lòng khi đưa tay đón lấy những ngây thơ vụn dại của thanh xuân. Nhưng đó cũng là những thắc mắc còn bỏ ngỏ, những day dứt chưa nguôi ngoai về lời chia tay dửng dưng của một người khiến cho người còn lại cứ mãi đắm chìm trong nỗi nhớ vô hạn không đầu không đuôi. Nếu như, mặt trời hôm ấy đừng cho tôi trông thấy cô ta và anh ta hạnh phúc với nhau, thì có lẽ tôi sẽ còn mạnh dạn cho nhân duyên của mình. Dưới cái nắng oi ả của một trưa hè rực rỡ, tình yêu nhiệt huyết được sinh ra khi chúng ta vô tình gặp được nhau theo cái lẽ mà người khác vẫn hay gọi là định mệnh. Chỉ tiếc là, người tốt với em, chưa chắc sau này sẽ vẫn tốt với em! Tình yêu, đôi lúc vẫn không thể lí giải được hết bằng ngôn từ, bằng cử chỉ, bằng hàng vạn những day dứt, những tiếc nuối vô hạn mà có tính toán cách mấy thì thứ gọi là biến cố vẫn xảy ra. Vẫn tàn nhẫn để một người khép nép phía sau những hạnh phúc của hai người. Có phải tình yêu lúc nào cũng trễ nãi như vậy? Có cảm xúc chân thành, có những thấu hiểu không cần giải thích, vậy mà tại sao vẫn không thể bên nhau trọn vẹn? Tình yêu cũng giống như tuyết vậy, nhìn thì rất đẹp, có thể tạo thành hình ảnh lưu lại trong kí ức nhưng đến khi tan chảy thì chỉ để lại những vỡ vụn vừa run rẩy, vừa lạnh lùng.

More details
WpActionLinkContent Guidelines