Nắng

Nắng

  • WpView
    Reads 24
  • WpVote
    Votes 2
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sat, Jun 16, 2018
"Tiểu An! Tiểu An! Dậy đi,trời sáng rồi!" "ưm.." nó lơ mơ mở mắt,chui ra khỏi chiếc chăn bông ấm áp,trượt xuống giường... "..." trong một khoảnh khắc,nó như nhận ra điều gì đó... Bất giác,nó bật khóc..lâu lắm rồi nó mới có thể bật khóc ngon lành đến thế.. Nó nhớ anh,nhớ anh da diết. Nỗi nhớ như cào sâu vào trái tim nó,khiến lồng ngực nó như đau thắt lại,làm nó không thể nào thở nổi... "Thiên...thiên..." nó vô thức gọi tên anh trong cơn nức nở......
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Người Chẳng Bao Giờ Quay Đầu Lại
  • Mười Giờ Tối, Ngày Thứ Sáu ( 18 + )
  • [BL/Edit] Bạch nguyệt quang và cái bóng của hắn
  • [Short Fic_Full] Người Tốt Như Tôi, Làm Sao Dễ Kiếm?
  • Ánh Đèn Và Khoảng Lặng

Cô gái ấy tên là An Nhiên. Cô chẳng phải kiểu người khiến ai cũng ngoái nhìn ngay lần đầu gặp mặt, nhưng nếu ở cạnh đủ lâu, người ta sẽ nhận ra trong cô có thứ gì đó rất dịu dàng, rất kiên định - như ánh hoàng hôn cuối ngày, chẳng chói chang, nhưng khiến người ta nhớ mãi. Và trái tim của cô, từ rất lâu rồi, đã chẳng còn là của chính mình nữa. Nó thuộc về một người con trai tên là Nguyễn Hạ Vũ --- Họ gặp nhau lần đầu vào một buổi chiều có mưa lất phất. Vũ giúp cô nhặt quyển sách rơi bên lề đường, chẳng nói gì nhiều ngoài một cái gật đầu khẽ khàng. Vậy mà chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để An Nhiên lén quay đầu nhìn anh thật nhiều lần trong những ngày sau đó. Cô dõi theo anh như một thói quen. Nhớ mọi bài hát anh thích, ghi nhớ từng câu anh nói, và cả những chuyện nhỏ bé như việc anh uống cà phê không đường, hay thích ngắm mưa một mình. Cô thích anh bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ. Một tình cảm không toan tính, không vội vàng, chỉ lặng lẽ tồn tại - như cái cách người ta giữ gìn một bí mật đẹp nhất trong lòng. Chỉ tiếc, đó mãi mãi chỉ là một chiều. --- Có những lần, An Nhiên từng nghĩ, "Chỉ cần mình cố gắng hơn một chút nữa, có lẽ anh sẽ quay đầu lại." Cô đem hết can đảm để gửi tin nhắn đầu tiên, rồi hồi hộp chờ đợi câu trả lời có khi là vài giờ sau, có khi là... chẳng bao giờ. Cô đi qua tuổi trẻ của mình bằng những lần gượng cười khi thấy anh đi bên cạnh người con gái khác. Bằng những lần tự dỗ dành bản thân: "Chỉ cần được nhìn thấy anh hạnh phúc, mình cũng đủ rồi." Nhưng s

More details
WpActionLinkContent Guidelines