Paranoia

Paranoia

  • WpView
    Reads 1,319
  • WpVote
    Votes 95
  • WpPart
    Parts 11
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Wed, Mar 25, 2020
Tôi cực kỳ khó lòng diễn tả cái cảm xúc nâng nâng giữ bão tuyết này, giống như lòng tôi thoang thoảng ánh nắng bay bổng trên ngọn gió, vô vàn ấm áp và vui sướng tột cùng. Nhìn em xem, em chối bỏ tôi, chối bỏ tình cảm em dành cho tôi. Vẫn là cái ô tuyết phủ kín mặt, tôi vội vã kéo em vào lòng, bắt nạt thứ dối trá mà không con hồ ly nào không có. Có chết cũng không thể tin được giờ đầu tôi đang kinh tởm những hình ảnh khoái thú ủ ê, thật đau đớn khi tôi không thể làm những trò cặn bã với một bạch hồ tốt bụng như em. Tay tôi tiết thứ mồ hôi kìm chế nhiều đến nỗi tôi chỉ dám dùng mu bàn tay cọ lên má em. Chết điếng, trái tim tôi loạn nhịp như kẻ hứng chó sau khi chích heroin. Thứ tội cho một con quỷ, mà quỷ có bao tội cũng còn đâu phải quan tâm, tôi thèm thuồng cái ánh nhìn của em như tha thiết về với mình tôi. Còn không phải ở ngoài đường, tôi đảm bảo mình sẽ lén lút đưa tay vào trong áo em, em sẽ giật nảy mình và nhảy chồm lên như một con cún cưng thực thụ vì độ lạnh từ bàn tay tôi, tôi sẽ chộp lấy thời cơ và ngấu nghiến sự dâm dãng mà mỗi khi em mở mồm là khiêu khích tôi. Khốn nạn, hình như tôi hiểu lòng tôi rồi.
Creative Commons (CC) Attribution
#28
japan
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Tình triền - Tương Chí
  • Không thể lí giải
  • SAY CÙNG ANH (JHOPE's Fic)
  • Gặp Được Matsuda Sau 17 Lần Luân Hồi
  • (Peanut - Meiko) Tính ra tụi này cưới nhau hơn 2 năm rồi đấy

Do ân oán tình thù, em từ lúc mới sinh đã phải cùng mẹ sống trong lao ngục của cừu nhân. cuối cùng mẹ em chết, may mắn có 1 nam nhân bỗng dưng xuất hiện tới giải thoát cho em. Mở đôi mắt to tròn, lát sau em mới biết người này chính là “phụ thân trong truyền thuyết” mà mẹ vẫn hay kể. Anh là tranh chủ của 1 sơn trang lừng lẫy, tính tình băng sơn lạnh lùng, đến cứu mẹ con em cũng chỉ vì nghĩa vụ. Lần đầu gặp nhi tử đã thấy em đầy người thương tích, anh lại ko kìm nổi đau lòng, đem em về quyết tâm phải hảo hảo sủng ái. Em lớn lên trong sự cưng chiều vô hạn của anh, đứng trước thế sự tựa như có phần ngây ngô chậm chạp, chỉ biết luôn ỷ lại cùng quấn quýt lấy anh. Anh chẳng rõ từ khi nào đối với em đã nảy sinh dục vọng. Sợ hãi thứ tình cảm cấm kỵ này sẽ thương tổn đến em nên dần dần xa lánh, vô tình lại khiến em đau lòng cùng bực bội, quyết định bỏ nhà đi bụi 1 phen. Anh đương nhiên ko để em gặp nguy hiểm, dịch dung hoán cốt, dùng thân phận mật thám triều đình đến làm quen lấy cớ theo bảo hộ em. Mang bộ mặt khác cùng danh phận khác, anh ko còn cố kỵ đối với em bộc lộ hết yêu thương, hôn em, ôm em, nói “thích” em, những điều anh đã phải kìm nén suốt bao lâu dưới bản mặt của vị “phụ thân” lạnh lùng. em tưởng như ngu ngơ lại vô cùng tinh tế, chẳng mất nhiều thời gian đã lập tức nhận ra anh, cũng hiểu giữa 2 người tồn tại thứ tình cảm gì.

More details
WpActionLinkContent Guidelines