Nắng Tàn

Nắng Tàn

  • WpView
    Reads 2,673
  • WpVote
    Votes 511
  • WpPart
    Parts 40
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Jan 12, 2020
Tên truyện: Nắng Tàn Thể loại: lãng mạn, hắc bang, xuyên không Tác giả: Truy Quang (@Dongvotam) Chú ý: trong truyện có lẽ sẽ tồn tại rất nhiều tình tiết viễn tưởng, giả tưởng, phi logic, lưu ý trước khi chọn đọc. .... Văn án Chờ ánh dương vụt tắt, chờ bóng tối ngự trị, chờ thời khắc biển và bầu trời hòa làm một thể. Chờ, hết ngày này qua ngày khác. Chờ, năm tháng luân hồi chuyển tiếp. Đông sang Xuân đến, Hạ tắt Thu đi. Tròn mười năm sống với nỗi đau đớn giày xéo tâm can, là mười năm anh đợi em trong thầm lặng. Nhớ không dám nhắc, yêu không thể nói, lời nguyện thề còn chưa trọn vẹn. Nắng đã tàn, vì sao em còn không quay trở lại? # Truy Quang (@Dongvotam)
All Rights Reserved
#39
hắcbang
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Trăng Lạnh Như Sương - Phi Ngã Tư Tồn
  • Trăng tàn (hoàn)
  • MỸ NHÂN BÁCH NIÊN NAN NGỘ - TƯ NHƯỢC LIỄU
  • [12cs;bl] tớ thích cậu, cậu thích bạn tớ
  • [FULL] Ánh Trăng Sáng Của Hạ Thanh Trì
  • [12 Chòm sao x Harry Potter] Bầu trời sao năm ấy
  • [5]|12 Chòm Sao| Khế Ước Tường Vi Máu
  • ⑅•。♡12cs ; bl | F i r e w o r k •。⁠✧
  • Mộng Thức Thăng Long     [Ngôn tình, xuyên không, chữa lành]

Tác giả : Phỉ Ngã Tư Tồn . Mười bốn tuổi năm đó, ta vẫn chỉ là một tiểu cô nương, nhìn cuộc đời như một dải lụa hồng, biết bao nhiêu là mơ mộng! Sống chết ngàn xa Cùng người thề nguyện Chàng nói ta hãy chờ chàng. Ta vẫn một lòng ngây ngốc ôm kỷ vật của chúng ta đợi chờ. Chờ chàng đem kiệu hoa đến rước ta về, chờ đợi ngày hạnh phúc mà chàng nói. Thế nhưng, ta đợi mãi, đợi cả tuổi thanh xuân qua đi, đợi cả cuộc đời héo úa, tại sao chàng không đến? Thì ra, cây chủy thủ hẹn ước mà chàng trao ta, cũng chính nó đã chặt đứt dải lụa hồng của đời ta. Trở về trong đêm nguyên tiêu năm ấy Trở về trong cơn mưa tuyết năm ấy Trở về trong quán rượu nhỏ năm ấy Chàng có thấy chăng, có một người con gái ngốc nghếch là ta, vẫn ngồi chờ nơi đó? Định Thuần, ánh trăng tịch mịch làm sao, lạnh lẽo làm sao, trăng lạnh như sương, thấu tận tâm hồn, tận trái tim ta!

More details
WpActionLinkContent Guidelines