Youth
  • WpView
    Reads 23
  • WpVote
    Votes 4
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Mon, Aug 12, 2019
Thanh xuân của tôi là gì? Là anh, là James, là từng ngày chúng ta bên nhau. Anh và tôi gặp nhau ở một con hẻm nhỏ, chúng tôi như những người vô tình bước qua nhau. Tôi không tin vào định mệnh, nhưng anh lại chính là định mệnh của đời tôi. Anh và tôi cứ ngày qua ngày ở bên nhau, thật ấm áp, thật giản dị, thật bình yên. Nhưng giữa chúng tôi đã từng xuất hiện cái gọi là tình yêu chưa? Hay chỉ là tôi tự mộng mị nhỉ? Tôi ghen tuông vớ vẩn, tôi giận hờn, tôi không cho anh tiếp xúc với những người con gái khác, anh đều chiều ý tôi. Tôi phụ thuộc vào anh, tôi cho rằng anh chính là của tôi, anh biết nhưng không nói gì. Hôm đấy, trời mưa lất phất, anh trốn tránh khỏi cuộc đời tôi. Anh là người buông tay trước và cũng là người đã đến tìm tôi khi mà tôi ngỡ rằng mình đã bỏ được hình bóng của anh qua một bên. Tôi hỏi: - sáu năm qua anh vẫn ổn chứ? Đã yêu cô gái nào hay chưa? Anh trả lời: đã yêu rồi, nhưng anh lại bỏ lỡ.
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • CRUSH? CẬU THÍCH TỚ Á? TỚ KHÔNG TIN ĐÂU!!
  • Lối Nhỏ
  • [FULL] DÂU TÂY ĐƯỜNG PHÈN
  • [FULL] NHẬT KÝ THẦM LẶNG NGỎ LỜI YÊU
  • [12 chòm sao] Thanh xuân [Full]

Liệu có một ai trong số chúng ta đã từng vì mối tình đơn phương của mình mà đau lòng, dù bản thân đã biết trước kết quả? Cuộc tình đó dù vô vọng, vậy mà ta vẫn cứ như con thiêu thân, bướng bỉnh lao vào ánh lửa. Có đôi khi, chỉ mình bản thân ta phải chịu đau khổ vì sự cố chấp ấy mà thôi. Tất cả cũng vì một chữ yêu. Yêu đôi khi khiến ta phải đau đớn, nhưng cũng là một thứ gia vị cần thiết cho cuộc sống. Vì vậy, hãy yêu hết mình, để mai sau, ta không phải nhìn lại thanh xuân trong hối tiếc. Đôi khi, cả thế giới chỉ thu nhỏ lại bằng có một người Trích đoạn ngắn: Tôi tên Khánh An, một cái tên nghe rất dễ thương phải không? Tôi năm nay tuổi 17, cái tuổi không tròn cũng không méo, và tất nhiên ở cái tuổi này 2 chữ rung động xảy ra là chuyện bình thường. Tôi có thích một người, một cậu bạn cùng tuổi cùng khối. Nhan sắc của tôi cũng chỉ rơi vào cái kiểu dễ nhìn dễ ưa không đáng nói, chỉ có chiều cao và cái body chuẩn có thể khiến tôi tự hào. Trong khi đó, cậu ấy chính là bạch mã hoàng tử của nữ sinh trong trường, gia đình thuộc dòng dõi quyền quý, học lực của cậu ấy cũng xuất sắc, luôn đứng đầu khối. Cậu ấy hoàn mỹ như thế, tôi lấy tư cách gì để mà tỏ tình chứ, rốt cuộc, tôi cũng chỉ là một con cóc ghẻ đơn phương ngắm nhìn hoàng tử từ xa mà không dám đến gần thôi. Tôi thích cậu lắm đấy, chắc cậu không bao giờ hiểu đc điều đó nhỉ...Trần Nhật Dương....

More details
WpActionLinkContent Guidelines