Oneshot
plot: Hann
" Bên nhau 10 năm chắc gì đã bền vững đến trọn đời, yêu nhau 1 năm chắc gì đã không bạc đầu giai lão. "
Cuối cùng anh cũng vẫy đuôi về bên tôi rồi, Taehyung. Anh cũng còn nhớ lời anh đã nói mà. Đúng không?
Văng vẳng bên tai tôi tiếng vịt kêu chiều, tiếng anh tát nước ào ào ngoài ao cá. Thấy anh lạch bạch như chú vịt con chạy vào sân khoe với tôi mấy con cá to anh mới bắt được.
Nụ hôn trên môi nhạt nhòa đi mất. Tôi thấy lòng mình nhẹ tênh những nỗi đau. Thấy anh cười với tôi trong nắng chiều rực đỏ một vùng quê nhỏ.
Tôi đã giữ đúng lời nói ngày đó không còn vật vã đau khổ vì anh bây giờ tôi đang đau cho chính mình.
" Jungkook ah, anh yêu em "
Ngày đó ... liệu còn sao anh.
Có những mối tình bắt đầu bằng một ánh nhìn, một nụ cười, hay một lời tỏ tình vụng về giữa những rung động đầu đời. Nhưng cũng có những mối tình đã tồn tại từ rất lâu, từ khi cả hai còn chưa hiểu thế nào là yêu, chỉ biết rằng người kia luôn là một phần không thể thiếu trong thế giới của mình.
Thái Hanh và Chính Quốc là như vậy.
Họ lớn lên cùng nhau, bên nhau trong những ngày tháng bình yên nhất. Khi Chính Quốc vấp ngã, Thái Hanh luôn là người đầu tiên đưa tay ra. Khi Thái Hanh mệt mỏi với cuộc sống bộn bề, Chính Quốc là người duy nhất anh muốn tìm về. Giữa họ không cần những lời thề hẹn xa xôi, vì cả hai đều tin rằng chỉ cần có nhau là đủ.
Nhưng tình yêu, đôi khi không đơn giản như vậy.
Sinh nhật mười tám tuổi của Chính Quốc, một ngày đáng lẽ tràn đầy hạnh phúc, lại trở thành dấu chấm hết cho mối tình mà Thái Hanh đã từng nghĩ sẽ kéo dài mãi mãi.
Cậu nói chia tay.
Cậu nói, tình cảm của cậu dành cho anh không giống tình cảm anh dành cho cậu.
Cậu nói, có lẽ ngay từ đầu, cậu đã không hiểu rõ trái tim mình.
Những lời nói ấy như nhát dao cứa vào tim Thái Hanh, phá vỡ mọi niềm tin anh từng có về tình yêu của họ. Nhưng anh không biết rằng, phía sau mỗi câu chữ mà Chính Quốc thốt ra, là một trái tim đang rạn nứt không kém gì anh.
Có những lời chia tay không phải vì hết yêu.
Có những người buông tay không phải vì muốn từ bỏ.
Vậy thì... giữa họ, là kết thúc thật sự, hay chỉ là khởi đầu của một nỗi đau khác?