Mộc Lan

Mộc Lan

  • WpView
    Reads 9
  • WpVote
    Votes 4
  • WpPart
    Parts 3
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Wed, Jan 2, 2019
[Hạnh phúc tựa hồ trang giấy trắng. Có kẻ trân trọng nó, người chà đạp nó, thậm chí là vứt bỏ. Sau đó, sẽ có người muốn tìm lại, có kẻ muốn thả trôi nó giữa dòng chảy cuộc đời.]
All Rights Reserved
#7
đại
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Em đừng sợ
  • [kiincuzz] room no.9
  • ÔNG TRỜI NÓI CÓ - BÁC CHIẾN (HOÀN)
  • [thytien] thy �ơi chị bế

Có người từng nói, con người đôi khi rất kỳ lạ. Sau khi chia tay, cuộc sống của mỗi người đều rẽ sang hướng khác. Chia tay tức là ta đã không còn là gì của nhau, trở về một cuộc sống thường ngày với tuổi thanh xuân còn dài. Ngoài ra, còn phải vượt qua khó khăn phía trước của cuộc sống. Thật ra tình yêu của mỗi người đều có giới hạn, làm gì cũng đừng nên miễn cưỡng. Yêu là yêu, hết là hết. Nhưng anh vì sao lại yêu cô? Người ta nói rằng khi yêu, không cần lý do. Lại có lúc tình yêu đôi khi là sự mù quáng. Khi yêu một người con gái, người con trai sẽ hết lòng yêu thương, che chở và bảo vệ người mình yêu. Đúng vậy, anh yêu cô, anh không muốn mất người con gái của mình. Anh mong rằng mọi nổ lực của mình sẽ được bù đắp một cách xứng đáng, tất cả là vì cô. "Em biết tỉ lệ thành công không cao, cho nên bây giờ nếu anh muốn tìm người con gái khác vẫn còn kịp. Em..." Giọng cô run run, cô muốn giãy ra khỏi cái ôm của anh nhưng sao lại cảm thấy bất lực. Anh hôn lên tóc cô, ôm cô rất chặt: "Em đừng sợ, có anh ở đây rồi, hãy tin anh." Giọng anh nhẹ vang bên tai cô. "Cái chết chỉ là một trạng thái tinh thần. Chỉ có điều nó không cho bạn nhiều thời gian để suy nghĩ về cái gì khác nữa. Khi một người chết đi, khả năng cảm nhận âm thanh là trút hơi thở cuối cùng."

More details
WpActionLinkContent Guidelines