Đoản Văn

Đoản Văn

  • WpView
    Reads 21
  • WpVote
    Votes 3
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, May 28, 2019
WpInfo
Non-Fiction
một cậu thanh niên thanh tú bước trên con đường vắng , vô tình gặp một người đàn ông cũng phải lớn hơn mình tận năm sáu tuổi . người đàn ông có dáng vẻ rất Alpha .còn cậu thanh niên thì quá đổi xinh đẹp để câu dẫn người đàn ông kia. người đàn ông này đang đi thì cố tình đụng vào cậu thật mạnh ,làm cho cậu té xuống một cách thật đau.người đàn ông thấy vậy thì liền giả tạo mà chạy tới hỏi hang cậu. cậu nhìn gã đàn ông kia rồi xoa xoa vào chân mà kêu đau đớn.nghe cậu thanh niên kêu la gã đàn ông như đắc ý mà mở lời giúp đỡ cậu.câu nghe thì liên tục từ chối thế nhưng vì chân cậu đau nên đành nghe lời gã đàn ông kia mà về nhà hắn.chân cậu chỉ bị chặc nhẹ thế nên gã đàn ông kia chữa rất nhanh.cậu thấy chân mình khỏi rồi nên định cảm mơn rồi đi về, thế nhưng còn chưa kiệp bước ra khỏi cửa thì bị hắn giữ lại .hắn đói công đã giúp đỡ cậu ,cậu định lấy tiền đưa thế nhưng cậu lại không mang theo tiền.(thật ra thứ hắn muốn là thân thể cậu thế nhưng vẫn sĩ diện )hắn thấy cậu không mang tiền thì liền thừa nước đục mà thả câu.đêm hôm đó hắn đã đánh dấu chủ quyền cậu
All Rights Reserved
#37
lan
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [Hoàn] Thanh mai kề bên trúc mã
  • [Edit-H] Nhân Duyên Trời Cao Đã An Bài- A Sấu A
  • Mỗi viên tế bào đều tưởng ái thanh
  • GẢ CHO LÃO CÔNG NHÀ GIÀU
  • [Đam Mỹ - Hoàn] Nghe Nói Ông Xã Thích Em - Nguyệt Bán Bạch Ngư
  • điên cuồng độc chiếm
  • (Cự Giải - Thiên Yết) Gã Cho Lão Công Nhà Giàu

- Truyện: Thanh mai kề bên trúc mã - Tác giả: Hoành Nhất - Dịch: Uất Kim Hương - Beta: BachPhiUyen - Bài dịch thuộc quyền sở hữu của Blog Tiểu Công Tử - 小公子, vui lòng không tự ý repost. - Giới thiệu: Năm đó khi tôi gặp Cố Tả, cậu ấy 6 tuổi, tôi 7 tuổi, có một cậu nhóc đằng sau, cậu ta vẫn còn thò lò mũi xanh theo chân tôi rồi luôn miệng gọi chị ơi. Lúc đó, tôi không hề muốn dẫn cậu ta đi chơi, một đứa trẻ vừa từ quê lên phố, bởi vì không được chăm sóc tốt nên vừa đen vừa gầy, thấp hơn những đứa trẻ 6 tuổi khác hẳn một cái đầu. Mặc bộ quần áo mới mua, từ ống tay áo trắng được xắn lên gọn gàng lộ ra những ngón tay nứt nẻ thô ráp, so sánh cậu ta với bộ quần áo kia, trông không có gì ăn nhập với nhau cả. Rõ ràng là một bộ trang phục đắt tiền vậy mà cậu ta mặc lên lại trông rất rẻ mạt. Cho nên khi mẹ tôi dắt đứa trẻ này đến trước mặt tôi, bảo tôi phải đưa nó đi chơi, còn giao cho tôi nhiệm vụ coi cậu ta như em trai ruột, tôi đã từ chối. Hồi đó tôi được coi như đại ca của mấy đứa trẻ con trong ngõ, dẫn một đám những đứa bằng tuổi đi làm mưa làm gió ở khu vực đó, nào là trèo cây bắt chim rồi dù cho người ta không động gì đến mình cũng đi đập cửa kính nhà họ. Một nhân vật có tiếng tăm như tôi mà lại dẫn theo một đứa gầy tong gầy teo, lại quê mùa một cục như vậy, không phải sẽ bị người ta cười chết hay sao? Dù sao thì lúc đó vẫn chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi, sao lại có thể thắng nổi mẫu thân đại nhân, sau vài lần dụ dỗ, đe doạ không thành, mẹ tôi đã dùng đến gia pháp, cũng chính l

More details
WpActionLinkContent Guidelines