Story cover for { Brein} Kẻ si tình. by Meikoote
{ Brein} Kẻ si tình.
  • WpView
    Reads 1,787
  • WpVote
    Votes 183
  • WpPart
    Parts 7
  • WpView
    Reads 1,787
  • WpVote
    Votes 183
  • WpPart
    Parts 7
Ongoing, First published Jan 11, 2019
Bông hoa ấy ngóng đợi người đã nâng mình dậy, người đã cứu sống mình mà không hề hay duyên kiếp của mình là là một người khác - người đã giẫm phải mình. Mối duyên nghìn năm, hết kiếp này đến kiếp khác, cứ đi tìm rồi để lỡ rồi đến cuối cùng mới hay bóng hình trong lòng thật sự là ai.
All Rights Reserved
Sign up to add { Brein} Kẻ si tình. to your library and receive updates
or
#138bright
Content Guidelines
You may also like
[HungAn][QuanghungMasterDxNegav]Ánh Sao Mờ by minhgaubong
8 parts Ongoing
Có những mối duyên, mờ nhòe như ánh sao cuối trời - không đủ sáng để soi đường, nhưng đủ lâu để người ta không thể nào quên. Cậu đến vào một ngày trời trong. Gió lùa qua kẽ lá. Ánh nắng rơi xuống mái tóc ai như từng giọt ký ức chạm vào ngực trái. Chỉ là một cái nhìn. Nhưng lồng ngực chợt thắt lại như đã đánh rơi ai đó ở một kiếp rất xa. Có người sinh ra để nhớ, dù chẳng còn điều gì để giữ. Có người hiện hữu để rồi biến mất - như sao, như gió, như giấc mơ vừa chớm đã tan. Thế giới này không đủ níu giữ một linh hồn sinh ra từ hoài niệm và kí ức An mờ dần, từng chút một - như ánh sao mờ trên bầu trời trước bình minh An không phải là người của thế giới này. Cậu là ký ức dang dở của chính Hùng Một linh hồn quay lại để hoàn tất một lời yêu chưa kịp nói. Thứ tình cảm xuất phát từ một tiếng vọng của một kiếp người Và khi ký ức gọi tên, liệu người có quay đầu? Ánh Sao Mờ là bản tình ca dịu dàng của thanh xuân, đan giữa thực tại và mộng tưởng, giữa những điều chưa kịp nói và những vệt sáng vẫn âm thầm cháy trong tim người ở lại. Một chút dịu dàng. Một chút tiếc nuối. Và một lần chạm nhẹ vào vết thương mang hình dáng một người ta thương Mãi mãi và vô tận
Đoá Hoa Biết Cười by SuziiThy
14 parts Complete
Cuộc đời của tôi tựa như sình lầy với đất đá. Cả một tuổi thơ, tôi đều bị kẹt trong đống sình đất ấy. Đến khi tôi đã lớn hơn, tôi cố gắng mà bước đi để đến với bờ bên kia. Ở bên bờ, tôi hạnh phúc mà tìm được đoá hoa của đời mình. Từng ngày từng tháng trôi qua, thật hạnh phúc khi có em bên cạnh. Nhưng tất cả mọi thứ đều chấm hết cả rồi... "Cuộc đời tôi chưa đủ khổ hay sao mà giờ người lại cướp đi hạnh phúc duy nhất của đời tôi như vậy?". Còn gì đau hơn khi phải chứng kiến đoá hoa rạng rỡ ngày nào giờ đây đang dần héo mòn mà mình chẳng thể làm gì được. Tôi gặp em là do định mệnh, tôi mất em cũng là do định mệnh. Thôi thì chỉ đành hẹn nhau kiếp sau, hẹn kiếp sau vào ngày hoa đào nở, ánh mắt ta chạm nhau như cách ta gặp nhau kiếp này. Dù cho kiếp sau tôi có trở thành một thằng khờ đi nữa, tôi vẫn sẽ dùng ánh mắt si mê này để nhìn em một lần nữa... Yêu em. Đoá Hoa của đời tôi... • Truyện chắc chắn sẽ còn nhiều thiếu sót và còn có một vài phần nó không theo nguyên lí đời thường hoặc nó không giống với đời thật thì mong mọi người thông cảm, vì sự hiểu biết của mình còn hạn hẹp nên cũng chỉ viết vui và đây cũng chỉ là thế giới trong truyện thôi nên mọi người đừng bắt bẻ nhé, xin cảm ơn ạ.
You may also like
Slide 1 of 8
[CHUYENVER- DUONGKIEU] Hạ nhật phù hoa cover
[HungAn][QuanghungMasterDxNegav]Ánh Sao Mờ cover
[12cs-bl][textfic] Người bên cửa sổ cover
[LINGORM] NÓI EM NGHE cover
Ván Cược Tình Yêu cover
Joongdunk [ Nhân Duyên Tiền Định] cover
Đoá Hoa Biết Cười cover
ÔNG TRỜI NÓI CÓ - BÁC CHIẾN (HOÀN) cover

[CHUYENVER- DUONGKIEU] Hạ nhật phù hoa

33 parts Complete

Kiếp trước hoa rơi chưa kịp nở, Người bước qua nhau chẳng ngoảnh đầu. Dương quang kiều diễm in tà áo, Hồng rụng âm thầm dưới vạn sầu. Mỹ kiều chiêu dương - ai đã hẹn? Một kiếp lặng thầm chẳng gặp nhau. Ta hóa gió sương vờn lối cũ, Người như ánh sáng giữa chiêm bao. Trăm năm qua nữa rồi qua nữa, Rốt cuộc mùa hạ cũng ngát hương. Hoa hồng nở lại trong tia nắng, Người đứng bên ta - rạng ánh dương. Không hỏi vì sao tìm được lại, Chỉ nguyện lần này chẳng cách rời. Phù hoa một thuở thành bất diệt, Nở giữa nhân gian... chẳng tàn phai.