My Crush

My Crush

  • WpView
    Reads 258
  • WpVote
    Votes 37
  • WpPart
    Parts 8
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Mon, Jun 17, 2019
WpInfo
Fiction
Romance
Tôi là gì...? Ít nhất là trong mắt cậu...? Còn đối với tôi... Cậu là nắng - cậu mang theo hơi ấm Cậu là gió - cậu xua đi lo toan trong lòng tôi Cậu là lửa - cậu thiêu cháy tình yêu trong một trái tim mới lớn Cậu là mưa - cậu mang lại sự lãnh lẽo, đau đớn nếu đắm chìm quá lâu vào trong đó Cậu là ai? Cậu là cậu, là Crush của tôi... và là hoa của người khác... Cậu gì ơi, xin cậu trả lại con tim cho tôi nhé? " Tôi có một tình yêu rất đẹp Mà người đời thường gọi nó... là ĐƠN PHƯƠNG... "
All Rights Reserved
#250
buồn
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [ Đam mỹ ] Tự Ái Nhi Phi
  • [ATVNCG/JUNPHUC-STNEKO] Tái hôn
  • [Shortfic|NC21](JoongDunk) The Picture
  • CHUYỆN TÌNH NÀNG "MẶT GIỜI" YÊU CHÀNG " MẶT GIỜI " (FULL)
  • Không hối hận
  • [JoongDunk] Bạn Nhỏ Ơi, Anh Yêu Bạn Lắm!!
  • [JoongDunk] - Gả Nhầm
  • Bạn trên bạn

Thể loại : Hiện đại, một chút huyền huyễn, có ngược, hồn ma thụ x trước tra sau si tình công, hạnh phúc viên mãn. __________________________________ Tình cảm của cậu từ đó tới giờ vẫn là đoạn tình cảm đơn phương. Đã mười năm rồi, mười năm đứng trước mặt đối phương, cậu nói thương anh nhưng đến ngay cả một ánh nhìn mà anh cũng không nhìn cậu. Cậu vẫn cho rằng bọn họ còn đủ thời gian, đã tiêu hao hết mười năm rồi lại tiêu hao nữa, cũng gần giống như cả đời người. - Anh biết đối phương chấp niệm quá sâu, cái gọi là buông tay căn bản là trò cười. Mà đến khi người kia cuối cùng đã buông tay rồi, tự do đã lâu, khi được giải thoát lại không cảm thấy ngọt ngào. Đợi cho đến một ngày anh chợt cảnh tỉnh rằng người nọ đã thật sự buông tay thì hối tiếc cũng không kịp nữa. Một đao nhẹ nhàng, trong lòng đã từng có độ ấm nóng rực nay rốt cuộc biến thành sự lạnh lẽo vĩnh viễn không chạm đến. Chỉ muốn hèn mọn nói ra một tiếng xin lỗi nhưng tất cả đều không làm được. Một khoảng cách xa nhất thế giới, là tôi đứng trước mặt em mà không biết rằng mình yêu em. Hiện tại khoảng cách này xa cực độ, là khoảng cách giữa sự sống và cái chết. Thời khắc phát hiện tôi yêu em thì mọi thứ đã không thể vãn hồi được nữa. Nếu như lại để cho tôi có cơ hội được ôm em thật chặt, sẽ còn phải giẫm vào vết xe đổ kia nữa không?

More details
WpActionLinkContent Guidelines