Letters to J.

Letters to J.

  • WpView
    Reads 2,068
  • WpVote
    Votes 57
  • WpPart
    Parts 23
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Mon, Aug 26, 2019
Mình từng rất sợ, sợ rằng tất cả chúng ta rồi sẽ có một ngày không cần đến Alzheimer cũng vẫn quên mất bản thân từng là ai. Hai mươi tuổi, hoá ra đã bắt đầu quên đi mười tuổi từ lâu. Cho nên mình bắt đầu viết, bắt đầu vẽ, mình điên cuồng khắc ghi lại mọi điều bản thân yêu ghét. Chỉ để yên tâm rằng thứ duy nhất suốt cuộc đời này nhất định không thể bị quên lãng, đó là chính mình. -- Nghe deep vậy thôi chứ này sẽ là chỗ mình viết bậy vẽ bậy .. Ai chả cần một chỗ như vậy cho cuộc đời, e he
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [FULL] Gió thổi trăng rơi
  • [Fanfic Yechan x Jaehan] Come Together 💗
  • Hành động không mệt, nghĩ mới mệt!
  • Tôi đã chết vào năm 18 tuổi (I Will Die At The Age Of 18)
  • || Vkook / Chuyển Ver || Ba Nuôi
  • My Life - My Dream
  • || Vkook / Chuyển Ver || Tỉnh Mộng

"Nếu như một ngày nào đó, bạn phát hiện ra người mà bạn thích năm ấy cũng thầm thương chính mình thì sao?" Đó là câu hỏi đầu tiên mà Nguyệt nhận được trong buổi phát hành quyển sách đầu tay của mình, cô ngẩn người một hồi lâu. Hàng loạt những kí ức của mùa hạ năm ấy cứ theo đó mà ùa về, khiến lòng cô dâng lên một cảm giác cực kì chua xót. Cô... cũng không biết nên trả lời thế nào nữa... Chần chừ một hồi lâu, cô từ từ đáp: "Chắc là sẽ buồn lắm nhỉ? Nhưng mình cảm thấy nó sẽ giống như một đoạn kí ức đẹp trong tuổi trẻ mà thôi, và rồi, ai cũng sẽ có những hạnh phúc riêng." Ai rồi cũng hạnh phúc, theo những cách khác nhau...

More details
WpActionLinkContent Guidelines