Story cover for [NorTracy] Deep Coma by fireflies72
[NorTracy] Deep Coma
  • WpView
    Reads 242
  • WpVote
    Votes 38
  • WpPart
    Parts 1
  • WpView
    Reads 242
  • WpVote
    Votes 38
  • WpPart
    Parts 1
Complete, First published May 25, 2019
"Anh gì ơi."

Norton không thích những âm thanh tự tạo ra văng vẳng trong đầu mỗi khi lơ đễnh với mọi thứ, như lúc này vậy. Trời thật lạnh biết nhường nào, gió không ngừng thổi dồn vào từng ngọn cây nhành cỏ, ước chi anh có thể trở thành một chú mèo, chẳng cần lo gì nữa, chỉ cần cuộn tròn thành một cục tìm chiếc hộp nào đó mà nằm vào thôi.

"Anh gì ơi, anh gì ơi!"

Một bóng hình nhỏ bé lay lay tay áo anh, dáng vẻ một cô gái tóc vàng ngắn xuất hiện bên cạnh từ lúc nào, làm Norton một giây bất ngờ, hai giây mất bình tĩnh, đến giây thứ ba mới hoàn hồn tỉnh táo trở lại để nhận ra rằng âm thanh kia không phải là do anh tưởng tượng mà thành.

"Cô gọi gì tôi à?"

Anh đáp lời, nuốt một ngụm nước bọt vào cổ họng, câu nói của anh có hơi run lên, chẳng biết là do tiết trời buốt lạnh hay vì cô gái trước mặt khiến hồn anh treo ngược cành cây nữa đây.

"Anh không có dù à? Em có hai cái, cho anh một cái nè."

Norton hơi ngạc nhiên, hoặc chí ít khuôn mặt anh hiện rõ điều đó. Cô gái nọ nở một nụ cười tươi cứ như mang theo nắng ấm làm anh hiện một chút ánh đỏ trên đôi má. Cô gái đặt chiếc dù vào tay anh, chưa kịp nghe anh nói lời cảm ơn đã đi mất, anh gãi đầu, cùng với suy nghĩ thế giới cũng không quá đau khổ mà trở về nhà.
All Rights Reserved
Sign up to add [NorTracy] Deep Coma to your library and receive updates
or
#2rainyday
Content Guidelines
You may also like
[ Choker ]  Bác sĩ Mèo Cam by suchutcuatraitoi
55 parts Complete
Lee Sanghyeok không hiểu về thứ cảm xúc mà con người gọi là tình yêu. Đến một ngày sự sụp đổ đến từ tinh thần tưởng chừng sẽ làm anh ngã đi. Jeong Jihoon xuất hiện, con mèo cam ấy mè nheo nhõng nhẽo bám dính lấy anh. "Anh đừng buồn nhé ?" "Tại sao lại không thể buồn?" Lee Sanghyeok nghi hoặc. "Vì anh mà buồn, em sẽ buồn hơn anh nhiều hơn." Jeong Jihoon cọ cầm vào vai Sanghyeok cố gắng để mùi của mình bám dính anh nhiều hơn. "Vì lí do gì chứ." "Vì em vô dụng nên mới khiến anh phiền lòng, em sẽ chẳng xứng ở cạnh anh nữa. Jihoon sẽ trở thành một con mèo vô dụng không biết làm gì cả." Jihoon hít hà mùi thơm như cỏ bạc hà thoang thoảng trên người anh, cảm giác gây nghiện này làm con mèo thoã mãn nói không nên lời. "Sao lại nói như thế..." "Vì yêu anh là thứ mà em phải tích lũy 8 cái mạng mèo mới có được mà." Cp chính: Jeong Jihoon x Lee Sanghyeok Cp phụ: Guria, On2eus, Defiko, Ruhends, Pernut. _________________________________________ Xin đừng bế lên cfs, bảnh sống ẩn dật không cần lấy tiếng. Cảnh báo: truyện của bảnh không có R18+, như hãy giữ một trái tim cần chữa lành (chữa rách vết thương) và cầm khăn giấy lau nước mắt. Quan trọng: Tình huống trong truyện chỉ là giả tưởng không có thật, người nghiêm túc vui lòng back ra tránh làm mất vui đôi bên. Đây là chất xám và là đứa con tinh thần của bảnh, hi vọng mọi người ghi cre. NOTE: Không tiếp cảnh sát chính tả, trân trọng !
Cần Cù Bù Ngốc Nghếch by addictedgllW
10 parts Complete
Mới bắt đầu chú ý đến tên con trai này là vì hắn ngốc đến không thể ngờ được Bề ngoài không phải là đẹp trai bình thường, nhưng lại luôn xui xẻo, gặp vận xui, trình độ ngốc đến khiến cho người ta không nói được; Hơn nữa, hắn ngốc, dường như là không có giới hạn Bởi vì một lúc tò mò mà làm lòng của nàng xôn xao một chút Cảm giác tê dại ngưa ngứa kia thúc đẩy nàng chủ động tiếp cận, tham gia vào cuộc sống của hắn, Nhưng là trong lúc vô tình, hắn cũng bước vào trong cuộc sống của nàng Mặc dù hắn ngốc như vậy, hoặc là thành thật như vậy, hay là thần kinh không bình thương như vậy, Luôn mơ hồ phải có nàng giúp hắn sắp xếp thời gian, giấc ngủ, điều chỉnh bút ký (thời khóa biểu thì phải) Cũng không hiểu được nàng nguyện ý cúp học vì hắn, là do "Cảm" của tâm tư Nhưng mà hắn đối với nàng càng lúc càng ngốc, nàng lại càng cảm nhận được hắn có bao nhiêu thật lòng; Ở cùng một chỗ chung với hắn, chuyện gì cũng phải chịu đựng lửa giận, như vậy liệu có thể từ từ sẽ đến sao? Tình yêu dạy nàng như thế nào kiên nhẫn, tha thứ cho một tên nhóc Nàng nghĩ, một ngày nào đó, hắn cũng sẽ lĩnh ngộ được tình yêu, Nàng không nên làm gì khác, chỉ cần hắn vĩnh viễn đừng rời xa, rốt cuộc chuyên tâm yêu nàng. Note : Mình đăng truyện này để mình đọc thôi, tại mấy bản trên Wattpad tải vô đt mình nó bị lỗi gì ấy, chả đọc được :)))
Người Chẳng Bao Giờ Quay Đầu Lại  by pnh_02
23 parts Complete
Cô gái ấy tên là An Nhiên. Cô chẳng phải kiểu người khiến ai cũng ngoái nhìn ngay lần đầu gặp mặt, nhưng nếu ở cạnh đủ lâu, người ta sẽ nhận ra trong cô có thứ gì đó rất dịu dàng, rất kiên định - như ánh hoàng hôn cuối ngày, chẳng chói chang, nhưng khiến người ta nhớ mãi. Và trái tim của cô, từ rất lâu rồi, đã chẳng còn là của chính mình nữa. Nó thuộc về một người con trai tên là Nguyễn Hạ Vũ --- Họ gặp nhau lần đầu vào một buổi chiều có mưa lất phất. Vũ giúp cô nhặt quyển sách rơi bên lề đường, chẳng nói gì nhiều ngoài một cái gật đầu khẽ khàng. Vậy mà chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để An Nhiên lén quay đầu nhìn anh thật nhiều lần trong những ngày sau đó. Cô dõi theo anh như một thói quen. Nhớ mọi bài hát anh thích, ghi nhớ từng câu anh nói, và cả những chuyện nhỏ bé như việc anh uống cà phê không đường, hay thích ngắm mưa một mình. Cô thích anh bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ. Một tình cảm không toan tính, không vội vàng, chỉ lặng lẽ tồn tại - như cái cách người ta giữ gìn một bí mật đẹp nhất trong lòng. Chỉ tiếc, đó mãi mãi chỉ là một chiều. --- Có những lần, An Nhiên từng nghĩ, "Chỉ cần mình cố gắng hơn một chút nữa, có lẽ anh sẽ quay đầu lại." Cô đem hết can đảm để gửi tin nhắn đầu tiên, rồi hồi hộp chờ đợi câu trả lời có khi là vài giờ sau, có khi là... chẳng bao giờ. Cô đi qua tuổi trẻ của mình bằng những lần gượng cười khi thấy anh đi bên cạnh người con gái khác. Bằng những lần tự dỗ dành bản thân: "Chỉ cần được nhìn thấy anh hạnh phúc, mình cũng đủ rồi." Nhưng s
Học cách yêu thương một người - Thuyuuki by thuyuuki
56 parts Complete
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." --- - Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em... ------------- *NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!
You may also like
Slide 1 of 7
[FULL, BL] Sa Chân Vào Đáy Mắt cover
[ Choker ]  Bác sĩ Mèo Cam cover
SỰ SẮP ĐẶT CỦA CHÚA cover
Cần Cù Bù Ngốc Nghếch cover
[ Guria ] Dành Cho Em cover
Người Chẳng Bao Giờ Quay Đầu Lại  cover
Học cách yêu thương một người - Thuyuuki cover

[FULL, BL] Sa Chân Vào Đáy Mắt

9 parts Complete

Vào hôm trời nắng hạ tuyệt đẹp, anh Lam làm mẫu cho tôi vẽ, anh mặc một chiếc áo thun ba lỗ đã ngả màu. Đôi tay bị nhiều vết chai sạn dần trở nên thô ráp và đang cầm ngòi bút chì đậm viết giai điệu. Tôi mở từng hộp màu ra, quét một lớp sơn trước, tưởng tượng mình chìm đắm vào ảo ảnh không có thật này. Anh cùng ánh nắng hòa vào màu vẽ, tôi lại chẳng dám cầm cọ lên mà nhắm nghiền mắt, không dám nhìn thẳng vào nỗi buồn trong đôi mắt anh. Nó êm ả đến mức chẳng ai nghĩ đến nó đã gặp cơn giông, nó nhạt nhòa, nhẹ nhàng mà nặng trĩu. Nó là những gì anh sống, là thứ anh yêu, là điều mà anh chẳng bao giờ bỏ được. "Một ngày nào đó, em không biết rằng anh sẽ hiến đi giác mạc của mình không nữa?" "Anh không biết, nếu mà nó giúp người khác cơ hội sống lần thứ hai, khi đó chắc trái tim anh sẽ thúc gọi lý trí từ bỏ tầm nhìn của mình." "Ha, đâu phải tự nhiên người ta nói lý trí thường đầu hàng trước tiếng gọi con tim." --o0o-- "Anh này, nếu ngày ấy em không nghe theo anh mà thử yêu. Có lẽ khi ấy, sẽ tốt hơn bây giờ?