Story cover for ( Đn KNY ) Tử Ngạn - Lãnh Tuyết  by Lanh_Tuyet
( Đn KNY ) Tử Ngạn - Lãnh Tuyết
  • WpView
    Reads 57
  • WpVote
    Votes 8
  • WpPart
    Parts 1
  • WpView
    Reads 57
  • WpVote
    Votes 8
  • WpPart
    Parts 1
Ongoing, First published Oct 16, 2019
Cậu bé dừng chân bên cánh đồng thơm ngát mùi lúa chín, lắng nghe bài đồng dao vui tai mà mấy đứa trẻ đang ngân nga.

" Tử Ngạn, Tử Ngạn. 
  Tím biếc, đen tuyền. 
  Hoa là người, người tựa khói.
  Người là hoa, hoa tựa sương.
  ... "

Giọng ca trong trẻo, non nớt của lũ trẻ vang xa, len lỏi qua những cánh đồng rồi bay vút lên bầu trời xanh biếc.

Đôi mắt to tròn của cậu bé ngơ ngác nhìn  mắt hỏi người phụ nữ đang nắm tay mình.

- Mẹ ơi, họ đang hát gì vậy?

Người mẹ dịu dàng nói với đứa con.

- Đó là một bài đồng dao cổ kể về một loài.

- Hoa ạ?

- Ừ, một loài hoa tên là....Tử Ngạn.
(CC) Attrib. NonCommercial
Sign up to add ( Đn KNY ) Tử Ngạn - Lãnh Tuyết to your library and receive updates
or
#787đồngnhân
Content Guidelines
You may also like
Hẹn Em Kiếp Sau by thuthu1411
37 parts Complete
Giới thiệu - Cậu nhìn lên bầu trời trên kia xem. - Ừ... có gì sao? - Khi cậu yêu một bông hoa mọc trên một vì sao lạ, cậu sẽ không cảm thấy cô đơn khi nhìn ngắm bầu trời nữa, thay vào đó cũng là bầu trời ấy, cậu sẽ cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Im ắng một lúc, cô gái ấy lại cất giọng hỏi: - Vậy...bông hoa của cậu là gì? Bông hoa của tôi...chính là nụ cười ngốc nghếch cùng những lời nói vô nghĩa của em kể từ lần đầu chạm mặt. Em tựa như cơn mưa bụi nho nhỏ trong những ngày cuối xuân rực rỡ, cứ miên man rồi nhẹ nhàng rơi vào lòng tôi như thế. *** Nguyệt không biết, cô có thù gì với ông trời, trong một thoáng thức giấc khỏi chiếc bàn học giữa lòng thủ đô rực rỡ, Nguyệt phát hiện mình bị xuyên thời gian trở về những năm đầu thế kỷ 20. Đứng trước khung cảnh xơ xác tiêu điều, người thân duy nhất lúc nào cũng gọi mình là con điên này con điên nọ, cô thực sự trở nên tuyệt vọng. Nhưng không được...Nguyệt không thể hèn nhát an phận làm kẻ điên điên dại dại. Cô phải vượt lên trên số phận, ông trời định vùi dập cô hả? Có mà nằm mơ nhé, để rồi xem, ai mới là người sống sót đến cuối cùng. Trước tiên, để sinh tồn được ở nơi khỉ ho cò gáy này, Nguyệt cần phải tìm người để bảo kê đã. À kia rồi! Anh chàng đẹp trai cơ bắp cuồn cuộn kia rất được đấy. Cô thích anh ta rồi, vậy thì...chi bằng chọn người đó đi. Ai ngờ, người được cô nhắm trúng lại là cậu ấm duy nhất của nhà ông Tổng Hoà, cậu Đình Long. Rốt cuộc...mối tình ấy có trọn vẹn đi tới cuối con đường hạnh phúc?
( ĐN Attack on Titan , xuyên không ) Nếu ngày mai không có tôi. by lylyautumn123
47 parts Ongoing Mature
Nếu ngày mai không có tôi.... ........ liệu người có còn nghĩ đến tôi ? Nếu ngày mai không có tôi... .......chỉ xin người một lần nhắc tên tôi ! ************************** " Tôi muốn nhìn thấy em trong một cuộc sống có tự do, có tôn nghiêm. Nơi em không phải gồng mình trong khói lửa hay chịu những cái nhìn phán xét. Em và tôi tất cả chúng ta...dù không biết khi đó là bao giờ nhưng tôi biết rằng ngày ấy nhất định sẽ đến. " "Em có ước mơ gì không?" " Trước đây em chẳng có mong muốn gì. Nhưng gặp từ khi gặp anh em đã có mơ ước của mình." " Em sẽ trở thành bà chủ tiệm hoa. Khi đó anh có thể mở tiệm trà đối diện. Sáng sáng ghé qua uống trà, mua một bó hoa; Ngày ngày thấy người kia được sống hạnh phúc, bình yên." Nguyện vì người gom cả mọi loài hoa Rồi sẽ qua, những tháng ngày mất mát đau thương đó Người đứng dưới bóng chiều rực đỏ Giữa bạt ngàn những loài hoa vô danh Giữa mênh mông những bia đá vô chủ Giữa những người đã yên giấc ngủ say Da diết.... Người hát khúc nguyện cầu. Hát thương những loài hoa đêm nay bị giẫm đạp Hát tặng những đoá hoa kiên cường chờ ngày mai Bùng cháy như ngọn đuốc, chao nghiêng tựa cánh chim trời. Tự do và lí tưởng... Dâng hiến và hy sinh Hẹn người... Tôi chờ thời khắc ấy Khi đón bình minh, người dừng kết vòng hoa trên mộ Khi nắng lên, ửng hồng hây hây đôi má Khi vì người, tôi gom cả mọi loài hoa.
Đoá Hoa Biết Cười by SuziiThy
14 parts Complete
Cuộc đời của tôi tựa như sình lầy với đất đá. Cả một tuổi thơ, tôi đều bị kẹt trong đống sình đất ấy. Đến khi tôi đã lớn hơn, tôi cố gắng mà bước đi để đến với bờ bên kia. Ở bên bờ, tôi hạnh phúc mà tìm được đoá hoa của đời mình. Từng ngày từng tháng trôi qua, thật hạnh phúc khi có em bên cạnh. Nhưng tất cả mọi thứ đều chấm hết cả rồi... "Cuộc đời tôi chưa đủ khổ hay sao mà giờ người lại cướp đi hạnh phúc duy nhất của đời tôi như vậy?". Còn gì đau hơn khi phải chứng kiến đoá hoa rạng rỡ ngày nào giờ đây đang dần héo mòn mà mình chẳng thể làm gì được. Tôi gặp em là do định mệnh, tôi mất em cũng là do định mệnh. Thôi thì chỉ đành hẹn nhau kiếp sau, hẹn kiếp sau vào ngày hoa đào nở, ánh mắt ta chạm nhau như cách ta gặp nhau kiếp này. Dù cho kiếp sau tôi có trở thành một thằng khờ đi nữa, tôi vẫn sẽ dùng ánh mắt si mê này để nhìn em một lần nữa... Yêu em. Đoá Hoa của đời tôi... • Truyện chắc chắn sẽ còn nhiều thiếu sót và còn có một vài phần nó không theo nguyên lí đời thường hoặc nó không giống với đời thật thì mong mọi người thông cảm, vì sự hiểu biết của mình còn hạn hẹp nên cũng chỉ viết vui và đây cũng chỉ là thế giới trong truyện thôi nên mọi người đừng bắt bẻ nhé, xin cảm ơn ạ.
You may also like
Slide 1 of 7
Hẹn Em Kiếp Sau cover
Mắt Biếc cover
( ĐN Attack on Titan , xuy�ên không ) Nếu ngày mai không có tôi. cover
【ZHIHU/HOÀN】HOA HỒNG NỞ MUỘN - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm cover
Đoá Hoa Biết Cười cover
〚ĐN Tokyo Revengers〛 GIVE LOVE cover
[ĐỒNG NHÂN NARUTO] Ảo Mộng Hồng Anh cover

Hẹn Em Kiếp Sau

37 parts Complete

Giới thiệu - Cậu nhìn lên bầu trời trên kia xem. - Ừ... có gì sao? - Khi cậu yêu một bông hoa mọc trên một vì sao lạ, cậu sẽ không cảm thấy cô đơn khi nhìn ngắm bầu trời nữa, thay vào đó cũng là bầu trời ấy, cậu sẽ cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Im ắng một lúc, cô gái ấy lại cất giọng hỏi: - Vậy...bông hoa của cậu là gì? Bông hoa của tôi...chính là nụ cười ngốc nghếch cùng những lời nói vô nghĩa của em kể từ lần đầu chạm mặt. Em tựa như cơn mưa bụi nho nhỏ trong những ngày cuối xuân rực rỡ, cứ miên man rồi nhẹ nhàng rơi vào lòng tôi như thế. *** Nguyệt không biết, cô có thù gì với ông trời, trong một thoáng thức giấc khỏi chiếc bàn học giữa lòng thủ đô rực rỡ, Nguyệt phát hiện mình bị xuyên thời gian trở về những năm đầu thế kỷ 20. Đứng trước khung cảnh xơ xác tiêu điều, người thân duy nhất lúc nào cũng gọi mình là con điên này con điên nọ, cô thực sự trở nên tuyệt vọng. Nhưng không được...Nguyệt không thể hèn nhát an phận làm kẻ điên điên dại dại. Cô phải vượt lên trên số phận, ông trời định vùi dập cô hả? Có mà nằm mơ nhé, để rồi xem, ai mới là người sống sót đến cuối cùng. Trước tiên, để sinh tồn được ở nơi khỉ ho cò gáy này, Nguyệt cần phải tìm người để bảo kê đã. À kia rồi! Anh chàng đẹp trai cơ bắp cuồn cuộn kia rất được đấy. Cô thích anh ta rồi, vậy thì...chi bằng chọn người đó đi. Ai ngờ, người được cô nhắm trúng lại là cậu ấm duy nhất của nhà ông Tổng Hoà, cậu Đình Long. Rốt cuộc...mối tình ấy có trọn vẹn đi tới cuối con đường hạnh phúc?