WHO AM I????

WHO AM I????

  • WpView
    Reads 40
  • WpVote
    Votes 6
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Tue, Mar 17, 2020
WpInfo
Fanfic
BTS
- Anh là ai? Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?_T/b cô ngơ ngác hỏi - Tôi là Kim Tae Hyung, người đã cứu cô, còn đây là nhà của tôi, là tôi đã đưa cô về đây đó_Cậu - Vậy Tae Hyung, cậu nói xem tôi là ai, sao tôi không nhớ được gì vậy?_Cô ............... - Tae Hyung à cậu giúp tôi tái hiện lại vụ tai nạn đó được không?_Snow - Không được như vậy rất nguy hiểm_Cậu - Không lẽ cậu không muốn tôi tìm lại quá khứ à?_Snow - Không phải vậy, vì chuyện đó rất nguy hiểm, tôi không cho phép em thực hiện đâu. Thà em cứ vậy mà ở bên tôi, đừng níu kéo quá khứ nữa. Tôi yêu em nên sẽ không bao giờ đồng ý những chuyện như vậy đâu._Tae Hyung ............. Ông trời thật công bằng. Năm đó nhẫn tâm lấy đi hạnh phúc của cô gái nhỏ bé hại cô bị tai nạn quên mất bản thân. Nay lại cho cô một hạnh phúc mới và đã giúp cô chôn vùi quá khứ đau buồn kia. Vì thế mà cô không thể nào giải đáp được câu hỏi "Who am I???".
All Rights Reserved
#5
taehyungxgirl
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • SAU ÁNH HÀO QUANG
  • [𝐓𝚊𝚎𝐤𝚘𝚘𝐤] Một đời một kiếp p2
  • [Full] Ngày Mai Anh Sẽ Tới Thăm Em!
  • Taelice [ chuyển ver ] Ngọt ngào thần phục
  • [VSOO] TỔNG TÀI ÁC MA! CÔ GÁI CHỚ ĐỘNG TÌNH
  • [Edit/Yoonsoo] Gặp Lại Em Rồi Cô Gái
  • [TaeJin-Hoàn] Ảo Mộng
  • soojun_cấm dục
  • Em sẽ mãi mãi bên tôi chứ ??? [Nyongtory]

- Sau khi em mất, anh hãy vứt hết mọi thứ thuộc về em nhé, và... hãy tìm một cô gái tốt hơn em để yêu nhé! - Ngoan nào, em ngủ đi, ngủ ngon nhé, chỉ ngủ một chút thôi nhé... đợi sau khi em khỏe lại... chúng ta... chúng ta cùng về nhà! Vài ngày sau, anh bước ra từ trong tang lễ của cô, tang lễ chật kín người, anh lái xe về nhà với gương mặt đầy nước mắt, anh thu dọn mọi thứ của cô: bàn chải đôi, áo đôi, giày đôi, mắt kính đôi,... Anh lái xe ra bãi biển, nơi cô luôn muốn đến, lặng lẽ đem đốt những món vật ấy đi. Đến bức ảnh hai người chụp chung, anh hơi khựng lại, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tuấn tú đó, hôn nhẹ lên hình ảnh của cô! Anh bước đi, nhưng vẫn không quên ngoái đầu lại, giọng run run nói: "Đến cuối cùng, người khác chỉ biết là em vì bệnh mà mất... nhưng đâu biết em bị dày vò và đau đớn như thế nào...!" Năm ấy, cô như cả thế giới của anh, anh nhớ nụ cười ngây thơ, giọng nói dễ thương, và tính tình mộc mạc của cô ngày đó, nhưng mọi thứ đã bị vinh hoa cướp mất rồi, người thì vẫn ở đó nhưng cô của ngày xưa lại chẳng còn nữa!

More details
WpActionLinkContent Guidelines