Anh Ninh

Anh Ninh

  • WpView
    Reads 128
  • WpVote
    Votes 4
  • WpPart
    Parts 3
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sat, Mar 14, 2020
Thánh Tông Hoàng Đế lên ngôi năm mười tám tuổi, không ngừng cải cách chính sách trị nước, tổ chức thi cử tuyển chọn nhân tài, trọng dụng quan lại thanh liêm, thẳng tay trừng phạt kẻ phạm tội bất kể địa vị. Dưới thời Hồng Đức, dân chúng đời sống ấm no, trên đồng bông lúa trĩu nặng, khói bếp nghi ngút vươn lên những mái nhà san sát. Trong Nam Hoa Kinh của Trang Tử - chương Nội Thiên - thiên Đại Tông Sư, trích phần hỏi đáp giữa Nam Bá Tử Quỳ và Trang Tử: "kỳ vi vật vô bất tương dã, vô bất nghênh dã, vô bất hủy dã, vô bất thành dã, kỳ danh vi anh ninh". Dịch nghĩa là "đã là vật thì không lúc nào không đưa, không lúc nào không đón, không lúc nào không hủy, không lúc nào không thành, tên nó là anh ninh" (một số bản dịch là oanh ninh). Nếu đọc một câu này thì sẽ không hiểu rõ, nhưng đọc cả đoạn đối thoại của Nam Bá Tử Quỳ và Trang Tử sẽ thấy ý Trang Tử là: muốn dạy Đạo cho người có tài thánh nhân nhưng không có đạo thánh nhân thì phải gạt thiên hạ, gạt vật và gạt sống ra ngoài lúc đó mới thông suốt Đạo, thông suốt rồi có thể thấy được một điều duy nhất còn tồn tại là đúng đắn. Cho nên anh ninh (chạm yên - Nhượng Tống dịch) nghĩa là tiếp xúc với ngoại vật mà không bị dao động và vẫn giữ được tinh thần bình thản điềm đạm. Đây cũng là tinh thần phá án được duy trì xuyên suốt mạch truyện, luôn giữ vững tinh thần và đầu óc không để nó bị loạn bởi những vật xung quanh, cuối cùng là tìm được hung thủ. Một số chi tiết, nhân vật và địa điểm trong truyện là hư cấu, những sự kiện có thật trong lịch sử s
All Rights Reserved
#7
trinhtham
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Minh Nguyệt Tâm
  • Long Đồ Án Quyển Tập
  • [ TAM QUỐC ] NHẤT THỐNG THIÊN HẠ
  • Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11

Hắn là danh khắp thiên hạ đích Minh Nguyệt công tử, thị bách tính khẩu trung thần tiên niên thiếu, càng hai đời hoàng đế trước mặt đích mưu hồng sủng thần. Tôn quý như hắn, ôn nhuận như nước đích chỉ có hoàng tử, đối hắn, mười năm như một ngày đích sủng ái quyến luyến; Thông minh như hắn, tuấn lãng xuất trần đích tuyệt thế công tử, đối hắn, dụng tâm lương khổ, quấn quýt si mê như vậy; Kiêu ngạo như hắn, cương nghị uy vũ đích đại hán chiếu tướng, đối hắn, tâm sinh ái mộ, che chở đầy đủ; Lạnh lùng như hắn, trầm ổn nội liễm đích thanh y thị vệ, đối hắn, chung thân đi theo, không oán không hối hận; ... Thẳng đến có một ngày, bọn họ phát hiện, hắn, nguyên lai là một tha... Tá túy cường vẫn, nhân cố cởi quần áo, các loại tiết mục luân phiên trình diễn... "Uy, ngươi, ngươi, làm cái gì? Ta là nam nhân, ta là nam nhân!" Ha ha, nguyên lai thần tiên công tử cũng có mặt đỏ hoảng hốt đích thời gian. —— thế nhưng, tử phi, đều thản trình gặp lại liễu, ngươi, còn muốn bào mạ? ( quá trình nhất nữ N nam, mỹ nam nhiều hơn, kết cục nhất đối nhất ) ××××××××××××××××××××××××× ×××××××××××××××××× Hiên viên tễ vân: "Tử phi, để ngươi, ta tình nguyện bỏ qua thế gian tất cả, tại ngươi không nhìn vu ta lúc, ta chỉ hảo đoạt liễu giá giang sơn, dĩ na cao nhất đích thân phận, lai lưu ngươi bên người..." Chi bằng trần: "Công tử, ngươi trên đời một ngày, nếu trần liền sống lâu một ngày đêm. Nếu trần không có khác, giá trái tim, này mệnh, công tử nếu yếu, liền tùy thời cầm..." Lãnh quân kiên quyết: "

More details
WpActionLinkContent Guidelines