Đơn phương

Đơn phương

  • WpView
    Reads 679
  • WpVote
    Votes 65
  • WpPart
    Parts 5
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, Apr 28, 2020
WpInfo
Fanfic
Red Velvet
Nó là học trưởng, cô là lớp trưởng lớp của lớp cô và nó. Nó đơn phương cô 6 năm , cô đơn phương hắn 3 năm. Nó âm thầm bảo vệ cô, tác hợp cô cho hắn. Cuối cùng nó vì cô mà từ bỏ giấc mơ thi vào đại học KAIST để học cùng cô-đại học Seoul, cuối cùng cô lại một lần nữa vì người mình yêu mà bỏ rơi tất cả những ai yêu mình, cô thi vào trường Sungkyunkwan-lại là vì hắn. Nó vì cô từ bỏ điều nó yêu còn cô vì người mình yêu mà bỏ rơi tất cả......
All Rights Reserved
#34
wenrene
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Chứng bệnh - chuyển ver
  •  Trả (Lookism fanmade )
  • Trao Thâm Tình Cho Em
  • ||seoksoo|| famous
  • |MHA • Bakugou| Hai kẻ đối lập - Ngoại truyện: Khi ta trưởng thành
  • CỐ CHẤP HOÁ ĐAU THƯƠNG 🌸🍀
  • Em Nói Xem Có Trùng Hợp Không?
  • Edit | VRENE | Madarin Của Tôi

Hồi Kim Eunbyul tốt nghiệp trung học cơ sở, cô vô tình bị kích ứng mạnh gây ra thương tích nghiêm trọng, vậy nên cô tạm thời không thể nói ra tiếng, thành một bé câm. Vừa vào trung học phổ thông, năm đầu tiên, cô vẫn chưa thể mở miệng nói thế nên thành dị loại, thành một đề tài bàn tán và châm chọc, đưa tới vô số kì thị từ bạn học trong lớp lẫn mọi người. Rồi năm sau, năm lớp 11, cô gặp được một người, một nam sinh đẹp trai vô cùng, cử chỉ ưu nhã, chuẩn mực, là nam thần trong trường học, là đối tượng thầm mến của các nữ sinh, tên So Junghwan nhưng đối với Eunbyul mà nói, Junghwan là người đầu tiên che chở bảo vệ cô, cười với cô, giảng đề cho cô, cùng cô ăn cơm trưa. Thời niên thiếu niên mập mờ mãnh liệt mà mông lung, năm lớp 11 ấy, trong nhật ký của Kim Eunbyul tràn ngập ba chữ 'So Junghwan'. Cô không cầu mong xa xôi rằng Junghwan thích mình, chỉ là không nghĩ tới, năm lớp 12 ấy, lại vô tình bắt gặp 'diện mạo chân thật' của cậu ở hành lang. Dưới vẻ bề ngoài ưu nhã thanh khiết lại văn nhã bại hoại, cậu bất cần đời cười thành tiếng với đám bạn bè của mình, nói - "Con nhỏ câm đó đã bắt đầu thích tao rồi, đánh cược dừng tại đây, ở với cậu ta quá chán rồi." Eunbyul không thể nói chuyện, nhưng vẫn có thể khóc. Từ đó về sau, cô không cho cậu thêm một cái nhìn nào nữa. Mãi cho đến khi đại thiếu gia So giễu cợt, nóng nảy, trào phúng, lật bàn, xin lỗi, thậm chí còn làm đủ các loại hành động tự mình hại mình, cuối cùng vẫn vô dụng. Cậu không thể không quỳ một gối trước mặt Eunbyul, hốc mắt đỏ bừn

More details
WpActionLinkContent Guidelines