Never click suspicious links
Reminder: Wattpad will never ask for passwords, payment information, or other sensitive account security details.
Marble

Marble

  • WpView
    Reads 25
  • WpVote
    Votes 4
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Sat, Apr 25, 2020
" Kì lạ nhỉ, cái cách mà những người như tớ, rời bỏ chốn quê hương bình yên mà mình sẵn có, tìm đến một nơi hối hả thể này để sống, cố gắng hết mức để hoà nhập được với nó, để cho guồng quay của nó cuốn mình đi lúc nào không hay. Nhưng rồi khi đã ở trong đó, mình lại luôn tìm đến những nơi như này để được tận hưởng sự bình yên mà con người mình vốn thuộc về. GIống như là tớ đang tự chạy trốn khỏi cái bóng của tớ vậy, dù tớ có đi đâu thì nó luôn ở sau chỉ một bước. "
All Rights Reserved
#786
buồn
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [QuanghungMasterD x Negav][HungAn]Hồng phai
  • Tìm người trong kí ức của tôi
  • || VegasPete || •𝓛𝓸𝓿𝓮 𝓪𝓷𝓭 𝓛𝓾𝓼𝓽 •
  • Điên cuồng độc chiếm (Đam mỹ-Niên Hạ)
  • CHÚ À, ANH KHÔNG BIẾT YÊU
  • [ 12 Chòm Sao | BL ] Điên Tình
  • Lữu Giữ

Hồng Phai - là khúc dương cầm vang lên giữa buổi chiều giông, nơi giai điệu của yêu thương bị bóp nghẹt bởi thù hận, nơi một trái tim chờ đợi trong lặng im còn trái tim kia lại lạnh lùng ngoảnh mặt -là bản tình ca dở dang viết giữa mùa hoa rụng. Một cuộc hôn nhân tưởng chừng viên mãn, hóa ra chỉ là sân khấu giả tạo lộng lẫy dựng lên từ những hiểu lầm, day dứt và một trái tim yêu đơn phương đến cạn kiệt. Cuộc hôn nhân của họ không phải là kết quả của tình yêu, mà là vết khâu vụng về giữa một trái tim tan nát và một trái tim không còn biết rung động. Cậu yêu, cậu đợi, cậu chịu đựng. Còn anh - chỉ biết quay lưng, trừng phạt và vùi chôn quá khứ trong những ánh mắt lạnh như băng .Giữa cung điện xa hoa của danh vọng và quyền lực, có một con người đang héo mòn từng ngày vì một tình yêu không lối thoát. Giữa muôn ngàn ánh nhìn, chỉ có một người cậu khao khát ngoảnh lại - và người ấy, vẫn mãi bước đi trong câm lặng. Liệu một ngày nào đó, trong trái tim chất chứa thù hận ấy có kịp nảy mầm trước khi sắc hồng phai tàn? Liệu rằng, khi sắc hồng đã phai, tim người có kịp nhận ra mình đã yêu? Hay mọi thứ chỉ là một hồi kết chậm rãi cho một tình yêu chưa từng được gọi tên? *Lần đầu viết truyện mong mọi người không chê và nhẹ nhàng với em nó ạ🥹🥺😖*

More details
WpActionLinkContent Guidelines