Hoa Lưu Li

Hoa Lưu Li

  • WpView
    Reads 20
  • WpVote
    Votes 3
  • WpPart
    Parts 3
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Jul 5, 2020
- Anh ơi!! Anh có biết rằng tên mỗi người đều có một ý nghĩa không!? Giọng nói tinh nghịch vang lên giữa bầu trời xanh - Có, anh biết!!! Nói rồi chàng trai đó liền vỗ lên đầu nhỏ đang nằm ở trên đùi mình - Vậy anh có biết ý nghĩa tên của anh là gì không? Cô bé chu môi hỏi - Không, anh không biết. Cậu bé nở nụ cười ấm áp nhìn cô bé - Hể!? Sao em thấy ông ngoại bảo rằng tên của mọi người đều có ý nghĩa cơ mà? Hay anh lừa em đó? Cô liền phồng má ra mà phụng phịu Cậu bé cười hiền hòa mà nhéo má cô bé rồi nói - Anh không biết thiệt đó! Tại sao em lại đổ lỗi cho anh chứ!? Cậu ủy khuất nói Cô bé thấy vậy liền hối lỗi nói - Em xin lỗi! Nhưng nếu anh không biết tên của mình có ý nghĩa là gì thì anh có biết tên của em có ý nghĩa là gì không? Mặc dù đã hối lỗi nhưng cô bé đó nào từ bỏ ý định mà làm phiền cậu hỏi về ý nghĩa của tên mình - Tất nhiên là anh biết rồi!!! Anh cười ra tiếng nhìn cô - Vậy ý nghĩa của tên em là gì? - Thế em tên là gì ? Cậu cười hỏi - Tên em là Lạc Lưu Li! Cô bé tự hào đáp - Tên em có nghĩa là " Đừng bao giờ quên tôi "!!! - Thế anh sẽ không quên em chứ? - Tất nhiên là không rồi! - Anh hứa đó nha! - Ừm " Đó là một lời hứa giữa anh và tôi nhưng tôi đâu biết trước đc trong tương lai mai sau này. Lời hứa đó sẽ chỉ có mình tôi nhớ mà thôi!!! "
All Rights Reserved
#118
truyendai
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Lưng chừng năm tháng
  • <BHTT>Bạn Cùng Bàn Là Crush Tôi
  • Yêu em lần nữa, được không anh?
  • Là không ai đợi ai - Cỏ (Full + Ngoại truyện)
  • Nghịch Ý Hồi Sinh: Vân Hiểu truyện
  • Crush Ký Sự
  • Thần đồng ngốc !

Từ nhỏ, tôi luôn bám theo Leo, cậu bạn hàng xóm học chung lớp với tôi. Leo thông minh, điềm tĩnh, luôn đứng đầu lớp và là niềm tự hào của thầy cô. Còn tôi chỉ là một cô gái vụng về, ngốc nghếch và luôn cố gắng làm trò để khiến cậu ấy cười. Thật ra, từ bé Leo đã nhiều lần tỏ ra khó chịu với tôi. Cậu nói tôi phiền phức, xàm xí, nhưng tôi chẳng để tâm. Tôi vẫn cứ vui vẻ chạy theo cậu, vẫn nghĩ rằng Leo chỉ đang đùa thôi. Nhưng khi lên lớp 12, Leo không còn chỉ đơn thuần là cáu kỉnh nữa, cậu thật sự ghét sự có mặt của tôi. Một ngày nọ, cậu nhìn thẳng vào mắt tôi và lạnh lùng nói: "Cậu đừng bám theo tôi nữa." Tôi vẫn cười, nhưng trong lòng tôi trống rỗng. Đau đớn hơn là khi tôi phát hiện Leo có tình cảm với July, một cô gái hiền lành, học giỏi, dịu dàng như ánh nắng buổi sớm. Tôi từ từ rời xa Leo, chọn cho mình một con đường khác, dù lòng vẫn còn đầy tiếc nuối.

More details
WpActionLinkContent Guidelines