GIÓ THỔI HOA BAY

GIÓ THỔI HOA BAY

  • WpView
    Reads 30
  • WpVote
    Votes 7
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, Jun 16, 2020
WpInfo
Non-Fiction
"Gió thổi hoa bay" là một điều rất bình thường trong cuộc sống, cũng như những hạnh phúc và đau khổ trong một mối tình. Trong cuộc đời, ít ai có thể yêu và hạnh phúc với mối tình đầu, cô gái trong câu chuyện cũng thế. Những chàng trai trong từng giai đoạn cuộc đời mà cô đã yêu hết mình đã để lại những vết thương và bài học quý giá. Để rồi cuối cùng, cô gặp anh, chàng trai chữa lành những vết thương. Nhưng liệu họ có là trạm cuối của nhau....
All Rights Reserved
#23
kýức
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • SAU ÁNH HÀO QUANG
  • [FAYEYOKO - FANFIC] SAU ĐỔ VỠ, LIỆU EM CÒN NGÃ ĐỖ
  • Vì tôi là một con điếm! [Truyện Ngắn]
  • [Bách hợp][Edit] Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi
  • [FAYEYOKO - FANFIC] MẶT TỐI TỐI MẬT
  • Mùi Hương Của Ký Ức
  • YÊU EM TRỌN KIẾP
  • (RhyCap) - Lần Cuối Để Yêu Anh
  • [LongFic] [MA] Trò Đùa Tình Yêu [HunHan , ChanBaek ]
  • Sẽ Thế Nào Nếu Yêu Một Đỉnh Cao Tra Nữ  ( BHTT)

- Sau khi em mất, anh hãy vứt hết mọi thứ thuộc về em nhé, và... hãy tìm một cô gái tốt hơn em để yêu nhé! - Ngoan nào, em ngủ đi, ngủ ngon nhé, chỉ ngủ một chút thôi nhé... đợi sau khi em khỏe lại... chúng ta... chúng ta cùng về nhà! Vài ngày sau, anh bước ra từ trong tang lễ của cô, tang lễ chật kín người, anh lái xe về nhà với gương mặt đầy nước mắt, anh thu dọn mọi thứ của cô: bàn chải đôi, áo đôi, giày đôi, mắt kính đôi,... Anh lái xe ra bãi biển, nơi cô luôn muốn đến, lặng lẽ đem đốt những món vật ấy đi. Đến bức ảnh hai người chụp chung, anh hơi khựng lại, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tuấn tú đó, hôn nhẹ lên hình ảnh của cô! Anh bước đi, nhưng vẫn không quên ngoái đầu lại, giọng run run nói: "Đến cuối cùng, người khác chỉ biết là em vì bệnh mà mất... nhưng đâu biết em bị dày vò và đau đớn như thế nào...!" Năm ấy, cô như cả thế giới của anh, anh nhớ nụ cười ngây thơ, giọng nói dễ thương, và tính tình mộc mạc của cô ngày đó, nhưng mọi thứ đã bị vinh hoa cướp mất rồi, người thì vẫn ở đó nhưng cô của ngày xưa lại chẳng còn nữa!

More details
WpActionLinkContent Guidelines