Tam Đề

Tam Đề

  • WpView
    Reads 22
  • WpVote
    Votes 3
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, May 5, 2026
Hồi 2020 mình rủ bạn lập thử thách viết truyện tam đề để luyện viết, nhưng được có một buổi thôi à, giờ up lại để kỉ niệm 😂
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [Đang sửa] Chanh Mật Ong
  • Tổng hợp tráng thụ nhà trồng
  • [ BHTT] [EDIT] Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta
  • Kẻ Đơn Phương Mờ Nhạt Bỗng Nhiên Trở Thành Tâm Điểm Tranh Giành ( Np )
  • [ĐM/EDIT] SAU KHI BỊ ÉP LÀM NHỤC SƯ TÔN TRƯỚC MẶT MỌI NGƯỜI
  • [ĐM/EDIT] SAU KHI TỪ HÔN VỚI TRA CÔNG, TÔI ĐƯỢC CHA MẸ GIÀU SANG TÌM VỀ
  • [ĐM/EDIT] LÀM TRA CÔNG LÂU NGÀY ẮT BỊ TRỪNG PHẠT
  • [ĐM | EDIT] Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa
  • [Thô tục] Giấc mơ đêm
  • Hôm Nay Rời Cảng

Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất. "Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?" "Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý. "Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?" Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời: "Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao." Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói: "Sao chẳng giống tao chút nào thế?" Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà. Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó. "Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy." "À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề. "Không có gì." Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp. ------------------- (1/3/2022) Bìa: Mật Ly tặng

More details
WpActionLinkContent Guidelines