Thể loại: Tình trai, lấy bối cảnh Việt Nam xưa, nhẹ nhàng, ngược phần sau, HE
Văn án:
Tôi nhớ dáng hình người ấy trước khi đi lên chuyến tàu chia cách cả ngàn hải lý.
Em mặc chiếc áo ngũ thân tối màu, chân đi hài kín gót. Trang phục thì tươm tất nhưng khuôn mặt em lại buồn vô hạn. Em ôm tôi một cái thật chặt, em nói với tôi rằng để em về thưa rõ mọi chuyện với cha mẹ, rồi sóng yên biển lặng đặng năm sau em về.
Em nói thế, nhưng cả hai đều tỏ, cha mẹ em có thể nào dễ dàng cho em đi nữa. Đây, cái tình yêu này, tình cảm cấm kị này, liệu cha mẹ em có hiểu cho? Ngày ấy mưa tầm tã, em ạ. Tôi cầm chiếc ô giấy đứng dưới mưa, trông theo con tàu chở người tôi thương đi xa mất. Em bảo tôi chờ, nên tôi sẽ chờ.
Xa xa à ơi câu hát vọng lại, mặt biển loang lổ những vệt mưa, nhìn trời rồi lại bất giác chẳng biết là trời mưa hay nước mắt mình rơi.
Trường giang xa cách mấy tôi vẫn thương người, nửa đời người có dài nhường nào tôi vẫn chờ người tôi thương.
Tháng năm ròng rã, hoa cúc dại nở trắng cả hai bên đường rồi, em có thấy không?
Tác giả: Phán Nguyệt Lượng/Điềm Nị Tiểu Mễ Chúc 攀月亮/甜腻小米粥
Nguồn: Tấn Giang
Editor: Nina 児奈
Tình trạng bản gốc: 105 chương + 3 ngoại truyện [2021]
Tình trạng edit: Đã lết xong, đang bắt sâu [2024]
Thể loại: Đam mỹ, học đường, xuyên sách, hệ thống, ngọt sủng, HE
―――――
Nếu lúc đọc thấy lỗi chính tả hay gì thì nhắc nhở nhẹ nhàng thôi nha, trái tim tui yếu đuối lắm ('°̥̥̥̥̥̥̥̥ω°̥̥̥̥̥̥̥̥`)
Tiến độ beta: 30%...
―――――
🐱🐰
NGHIÊM CẤM RE-UP, CHUYỂN VER.
Chỉ đăng tại wattpad @prunusserrulata0507 và prunusserrulata0507.wordpress.com của tui.