[OS] Moskva 1980

[OS] Moskva 1980

  • WpView
    Reads 47
  • WpVote
    Votes 15
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Fri, Jul 17, 2020
"Năm 1980, Liên Xô chịu áp lực kinh tế để chi khoản ngoại tệ lớn cho các đường đồng minh. Không bỏ mặc nhau, dẫu mình có đang chịu cực. Người dân xứ họ tự nỗ lực vượt năm khủng hoảng nhưng không bị biến chất. Vậy, nếu bạn gặp khó khăn thì bạn có vất lại tình cảm của mình không ? Hay, bạn sẽ lao đầu vào con ng màu đen kia để bản thân mục ruỗng dần?"
All Rights Reserved
#528
os
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Ngọt ngào mang tên anh!
  • Fan fic - TNTM - Tìm lại chàng
  • memory of love.
  • Trùng sinh trở về cấp bar, cuộc sống gà bay chó nhảy
  • Có Anh Thế Gian Không Còn Đáng Sợ
  • Countryhuman - Việt Nam | Chúng tôi quan ngại sâu sắc
  • Tình yêu đôi ta ( USSR X Nazi)
  • [Allsov] Trọng sinh như 3 xu tổng tài, tôi trở lại và lợi hại hơn xưa
  • [Tống] Bị mạnh nhất nhóm vây quanh ta lâm vào Tu La tràng-Phù Á

Đây là câu chuyện về một cô gái, chấp nhất với môi tình đầu không hồi kết. Năm năm thanh xuân chỉ mong trả cho lỗi lầm tự tạo trong quá khứ. Đến khi buông tay, ẩn mình vào thế giới riêng thì người đàn ông xa lạ đột ngột bước tới. Anh mang đến xúc cảm, sắc màu thi vị cho cuốn nhật kí đen trắng. Vẽ vào đó ôn nhu, săn sóc, nâng niu và trân trọng. Cho cô cảm giác "anh chỉ vì em mà tạo yên bình". Dường như mọi đắng cay lúc trước, cũng vì anh mà hóa ngọt ngào. Nhưng thời gian ngắn ngủi, bức màn quá khứ bị vén lên, bắt hai người đối diện với thứ duyên nợ nghiệt ngã qua tấm gương hiện thực tàn khốc. Cô ép mình buông tay, hèn nhát trốn chạy vì sợ anh đau khổ. Anh lại dằn vặt bản thân không dám tìm cô bởi sợ cô đau thương. Cuối cùng ai vì ai mà tạo nên cục diện rối ren đó. Phải chăng họ đều vì đối phương mà tự o bế bản thân mình? Tuổi trẻ mỗi người có bao nhiêu mà lãng phí? Gặp nhau đã khó bên nhau lại càng khó hơn. Chúng ta chẳng ai biết chắc điều gì là vĩnh cửu, thứ gì là bất biến. Nhưng nếu không sống vì hôm nay, liệu rằng ngày mai sẽ không hối hận? Ta không thể thay đổi được quy luật, không cứu vãn được quá khứ, cũng chẳng biết trước được tương lai. Nhưng lại có thể quyết định màu sắc của hiện tại. Vậy liệu hai con người cô độc và đồng cảm, lại vướng duyên vướng nợ, có thể cùng nhau tạo một sợi dây liên kết với cuộc đời đầy sóng gió này? Sẽ vực nhau dậy khỏi những mệt mỏi, chông gai, và đau thương chồng chất?

More details
WpActionLinkContent Guidelines