Story cover for NGHIÊM TÚC THÍCH ANH by maimaibook
NGHIÊM TÚC THÍCH ANH
  • WpView
    Reads 11
  • WpVote
    Votes 1
  • WpPart
    Parts 1
  • WpView
    Reads 11
  • WpVote
    Votes 1
  • WpPart
    Parts 1
Ongoing, First published Aug 06, 2020
Chuyện của mình không có hậu, nhưng mình thích viết những thứ có hậu. Một tí chạnh lòng vì khi viết, mình nghĩ nhân đó tôi đó, là mình, câu chuyện của nhân vật đó thì hoàn toàn ngược lại, để viết những câu chuyện dài như thế, mình hoang mang rất nhiều, vì mỗi khi viết mình đều buồn, đều khóc, vì có phải là nhân vật trong sách mình viết, những sự đẹp đẽ dành cho nhân vật ấy, là ước mơ của mình không? Đến khi đọc lại thì những điều đó thật nhỏ bé, mình đã mong muốn những thứ tốt đẹp không cầu kỳ và to lớn, nhưng đó lại là ước mơ của mình, và có lẽ một trong những thứ đấy quá xa xỉ, rằng, anh thích mình.
Một cách tình cờ khi đi ngang qua một quán cafe, em nghe một bài nhạc cũ. Chết thật, lại nhớ đến anh, lại cảm giác chạnh lòng. Còn nhớ, còn nhắc tới mà còn nhói, vậy là hóa ra, em vẫn còn rất thích anh. Em có thể ra lệnh cho mình để làm tất cả mọi chuyện, trừ việc ngừng thích anh. Lý trí ra lệnh cho em đừng thích anh nhưng con tim lại không, đúng vậy, em không thể chọn được cảm xúc và lựa người em thích, đó là cảm xúc, thứ mà em không thể điều khiển được.
All Rights Reserved
Sign up to add NGHIÊM TÚC THÍCH ANH to your library and receive updates
or
#740tuoitre
Content Guidelines
You may also like
Đn lookism- IQEQ by VanAnhNgcNguyn057
12 parts Ongoing
Một ngày đẹp trời nọ tôi nhận ra, cái thằng đứng đầu khối trường tôi. Trường Moonsung. Ừ, cái thằng đầu đỏ ngầu trẩu kia ấy, nó là một nhân vật trong bộ truyện tranh. Cái bộ Manhwa đánh nhau sứt đầu mẻ trá sướt muớt rồi bê đê thì úi dồi ôi cùng tình tiết vẩn bựa phản ánh mặt xấu của xã hội . Và úm bla ế bloo toi là nhân vật quần chúng còn thằng kia , là nhân vật đóng góp trong truyện. Tức là nó là một phần để biến cốt truyện hấp dẫn kịch tích hơn . Còn tôi thì có hay không kệ... Thế giới này là một câu chuyện, đó là điều tôi nơs , còn nội dung ? Aiza dẹp dẹp, nhân vật có khi còn đỡ hơn chút. Không sao , ổn. Cho đến một ngày tôi nhận ra thêm một điều nữa cá bộ chuyện này còn liên kết với nhiều bộ khác nữa. " Cậu làm người yêu tôi đi." Jihoon tha thiết nói với tôi. " Muốn lôi tôi ra làm trò đùa thì ít nhất cũng phải bảo bạn cậu tém tém giấu kĩ chút để khúc cuối còn cười." " Tôi nói thật tôi thích cậu." " Ừm tìm người tên cậu rồi ngỏ đi . Bạn học sẽ ok thôi." Sau này cậu ta tự tiện công khai tôi là người yêu cậu ta, người nuôi dưỡng cậu ta tìm đến nhà tôi, bạn cậu ta tìm đến tôi. Tôi cùng con gái của người nuôi dưỡng cậu ta đang người nằm kẻ ngủ cuộn tròn tong một cái chăn nhìn kiểu gì cũng mờ ám. " heaujo..." " Soo- Jung." "... cái quái?" " Thích lắmmmm." "... Thích cái gì?" Tôi mấp mớ, chẳng hiểu động lực nào truyền cảm hứng cho hành động xấu hổ tiếp, tôi chồm người lên ôm đầu cậu ấy còn dụi dụi mấy cái. " Cái này... nè." Thứ lỗi đêm qua thức trắng viết kịch bản đem bán
CHÚ À, ANH KHÔNG BIẾT YÊU by karry199999
54 parts Complete
Tác giả:Zero Lân Thể loại:Ngôn Tình, Sủng Trạng thái:Full Nguồn: Truyện Full Chênh lệch tuổi tác trong tình yêu vốn không phải là một vấn đề Rõ ràng việc hai tâm hồn đồng điệu với nhau không phải do số tuổi quyết định. Nhưng điều đó có ảnh hưởng đến rất nhiều thứ trong cuộc sống, trong tình cảm và hôn nhân của đôi bên Nhiều lúc một bên luôn nghĩ mình lớn hơn hẳn, càng phải bao dung, phải yêu chiều. Nhiều lúc một bên cảm thấy, họ khó mà có tiếng nói chung trong vài vấn đề, thậm chí là trái ngược nhau hoàn toàn...Một bên đã trải qua nhiều mưa gió, một bên vẫn chỉ mới vừa trải đời... Biết bao nhiêu thứ cách biệt nhau, gây nên khoảng cách, vì vậy người ta nói cách biệt nhau năm năm đã là lớn, thế thì tới tận mười lăm năm lại là thế nào???? Trong lúc bản thân cô còn đang đau lòng và cảm giác mơ hồ, người ấy lại đến với cô, nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp như thế Cô cảm thấy bản thân mình yêu người này vốn không sai, nhưng có lẽ đoạn tình cảm này cũng sẽ phải tan biến thôi.. Đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, anh đã cất tiếng: - Em chuẩn bị khi nào thì về nhà? Đôi tay lại dịu dàng vuốt tóc cô Chu Mông Mông ngạc nhiên: - Anh không phải tới tìm em ly hôn sao? Anh nghe cô nói như vậy, không khỏi bất đắc dĩ: - Anh chỉ muốn cho em đi ra ngoài thư giãn.
You may also like
Slide 1 of 5
[ GaKook ] [ Hoàn ] Khi ngày mưa đến cover
KookMin | Hoa Nở Mùa Hạ cover
Đn lookism- IQEQ cover
[FULL] DÂU TÂY ĐƯỜNG PHÈN  cover
CHÚ À, ANH KHÔNG BIẾT YÊU cover

[ GaKook ] [ Hoàn ] Khi ngày mưa đến

13 parts Complete

Fanfiction writting by me Min Yoon Gi x Jeon Jung Kook ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ "Lần đầu em gặp anh là khi trời cũng đổ mưa ầm ỉ như lúc này, em đang đứng bên hiên trú nhờ thì em đã may mắn gặp được anh. Em còn nhớ hôm ấy anh mặc chiếc sơmi trắng phẳng phiu và đôi giầy đen dính nước mưa lẫn bùn đất. Bữa đó người em ướt sũng, mặt đỏ lên vì trời lạnh quá, em cứ ôm lấy hai vai mình mãi thôi. Và chắc anh thấy em tội lắm nên đã đưa cho em cái ô duy nhất của anh rồi nằng nặc đòi em phải lấy. Em hỏi anh: "Còn anh thì sao chứ ?" mà anh không thèm trả lời. Anh nhớ hôm ấy anh làm gì không ? Có lẽ anh không nhớ nổi đâu, nhỉ ?! Để em nhắc anh nhớ nhé. Anh đã cười xoà với em, vỗ nhẹ lên đầu em như bảo em yên tâm vậy. Em chẳng hiểu sao trong đêm mưa mù mịt đó, em nhìn thấy anh rất rõ ràng, thậm chí em còn thấy nơi đáy mắt anh xuất hiện một tia nắng chói lọi giữa cơn mưa tầm tã như thế. Nhưng thật ra lại chẳng có tia nắng nào anh ạ, chỉ tại khi ấy tim em đập nhanh bất thường rồi em yêu anh lúc nào không hay."