Cậu sẽ chẳng thể biết được rằng, ngày mình mới vào lớp Một, mình chẳng có ai chơi cùng, đến nỗi có lần đi học về, mẹ mình hỏi, hôm nay chơi có vui không; mình đáp:
- Không vui, các bạn không hỏi con chơi cùng nên con chẳng chơi.
Mẹ mình lại phải cho tiền các bạn ấy, nói nhỏ với họ: dẫn mình đi ăn cùng, chơi cùng mình đi, chắc còn lo mình bị tự kỉ không chừng...
Sau đó, chẳng nhớ sau đó thế nào nữa, nhưng có một hôm, mình được rủ chơi rượt bắt, cậu lúc đó cũng tham gia nữa. Mình chạy, các cậu rượt.
Ác ghê ấy!
Mình yếu mà, cậu chạy nhanh, mới đó đã đuổi kịp mình, rồi mình phải tăng tốc, và mình trượt chân, té chỏng quèo, cằm sưng một cục to chù dù.
Đấy là lần đầu ta nói chuyện, đúng không?
...
Thì coi cái này giống như gửi thư đi, có thể mình sẽ gửi cho nhiều ơi là nhiều người hehe, không có đối tượng cụ thể gì cả đâu.
To: C ở đây là to see í, cái chữ C trùng tên với crush cũ của mình, mình ghét bỏ xừ, nhưng mà công sức mình des ra mà, muốn xóa cũng chẳng được. Dù thế thì cái tên trên bìa truyện cũng hay đấy chứ. To: C, là to see, mình muốn gặp "cậu" - những người mình gửi thư, rất muốn, nhưng mà, ừm, có lẽ thôi nhé, chắc sẽ không được đâu.
Tác giả: Kim Cương Quyển
Nguồn convert: Xà Viện
Editor: Đầm♥Cơ + SNOO
Văn án:
Lăng Húc vì một sự kiện ngoài ý muốn mà đột nhiên mất đi vài năm ký ức,
Lúc tỉnh lại phát hiện mình nhiều thêm một đứa con trai,
Nhưng mẹ của đứa bé là ai? Đứa bé từ chỗ nào tới?
Cậu hoàn toàn không có một chút ấn tượng. Này, bảo bối, rốt cuộc con là ai?
Nhân vật chính: Lăng Húc
Biên tập đánh giá:
Bởi vì một sự kiện ngoài ý muốn, Lăng Húc 27 tuổi mất đi ký ức mười năm, tư duy trở về năm 17 tuổi một lần nữa, không biết con trai từ đâu mà tới, gia đình còn gặp biến cố lớn khiến đầu óc cậu lơ mơ, mà thời gian này người duy nhất cậu có thể dựa vào chỉ có ca ca, nhưng có vẻ ca ca lén lút gạt cậu điều gì đó về đoạn ký ức cậu đã mất này...
Rõ ràng là người thành niên đã trải qua những điều tang thương nhưng đột nhiên ký ức lại về tới thời kì thiếu niên, mở ra góc nhìn khác hẳn kể về một câu chuyện tình yêu khác biệt.
Rất nhiều lúc, đổi một lập trường cũng đủ để biến những điều vốn không có khả năng thành có khả năng, mà những điều vốn có khả năng lại trở thành không có khả năng.
Rốt cuộc điều bị gạt đi là gì, đoạn này ký ức đối với nhân vật chính mà nói quan trọng bao nhiêu? Đứa bé từ chỗ nào tới, còn có nhiều điều bí ẩn chờ đợi tác giả tại hạ cởi bỏ cho chúng ta.
Đầm: Tình tiết truyện không mới nhưng góc nhìn lạ. Báo trước cho bạn nào dị ứng sinh tử, ngụy huynh đệ thì đừng vào nhé (^-^)/~~~