Quy Hải

Quy Hải

  • WpView
    Reads 28
  • WpVote
    Votes 6
  • WpPart
    Parts 4
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Thu, Oct 22, 2020
WpInfo
Fiction
Romance
Văn Án: Yêu, có nghĩa là nhớ. Do vậy, vào ngày tôi rời đi, tôi gửi lại cho Thương Dương một lời nhắn bên trong ốc biển:'Thương Dương yêu Vu Hải.' Lần đầu tiên tôi vào thành phố. Nơi ấy đèn đuốc sáng trưng, là nhà nhưng cũng không phải nhà. Tôi nằm ôm ốc biển thiếp đi, chợt nghe thấy có tiếng gọi phát ra. Tôi muốn gặp Thương Dương. Vì dường như thanh âm kia biến mất rồi. Muốn hỏi cậu đôi điều. Cậu có điện thoại di động không nhỉ? Ăn cá đừng lật mặt đấy. Tôi luôn chạy trốn đến bên Thương Dương. Lần ấy trở về, mẹ cậu bệnh qua đời. Bà luôn nói muốn tìm chồng mình. Vì vậy, xác bà được vùi trong biển lớn. Tôi nghe thấy thanh âm của ốc biển, rồi gặp phải một giấc mộng khó nói. Tôi giúp Thương Dương thực hiện giấc mộng, giấc mộng được đứng trên bục giảng. Nhưng cậu lại theo cha mẹ mình mất rồi, tôi bỏ việc. Tôi làm biên kịch. Cả đời chỉ để lại một kịch bản duy nhất. Cuối cùng tôi cũng theo cậu. Chúng tôi là đứa con của biển. Không có người nào hiểu thấu tiếng lòng của biển xanh hơn cậu và tôi. Sinh ra từ đại dương, táng thân nơi đáy biển. Tóm tắt trong một câu: Sinh ra từ đại dương, táng thân nơi đáy biển. Đại ý: Cả đời đều mãi tìm kiếm thứ thuộc về riêng mình.
All Rights Reserved
#59
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Sóng Vỗ Biển Xanh
  • [NamKhánh] Mập mờ - Ranh giới - Kết thúc.
  • Thời Niên Thiếu Của Anh Và Em
  • Ánh Sáng Nơi Đáy Đại Dương

Có những con người được lớn lên giữa ánh đèn thành phố, nhưng trong lòng lại chỉ toàn giông gió. Nam Hải, 18 tuổi, sở hữu một "hồ sơ cá nhân" mà nếu đem nộp vào đâu, có lẽ người ta sẽ mỉm cười chua chát rồi lắc đầu: - Bị đuổi khỏi trường nghề vì đánh nhau. - Gây gổ với bảo vệ siêu thị vì chuyện vặt. - Và từng thử... trộm tiền mẹ để mua vé concert của thần tượng. Lẽ ra, cuộc đời cậu sẽ tiếp tục trượt dài và kết thúc trong một trung tâm giáo dưỡng lạnh lẽo. Nhưng mẹ cậu - với thứ hy vọng vừa bền bỉ vừa ngốc nghếch mà chỉ những người mẹ Á Đông mới có - lại chọn một lối rẽ khác: gửi con trai về quê ngoại, một làng chài nghèo kiết xác ven biển, nhờ cậy một người đàn ông xa lạ "dạy lại cho tử tế". Không phải người nhà, chẳng có quan hệ máu mủ, nhưng từng nhận lời với mẹ Hải rằng: "Cháu sẽ không nuôi nó, nhưng nếu nó chịu ở lại, cháu sẽ dạy." Ngư Vỹ, 30 tuổi, là thuyền trưởng trẻ nhất làng. Anh không có gì nổi bật ngoài: - Kéo lưới giỏi. - Phạt người đúng lúc. - Và sống một mình mà chẳng thấy buồn. Anh không la mắng. Không răn đe. Không dạy đạo lý. Chỉ nói một câu, dứt khoát như tiếng sóng đập vào ghềnh đá: "Ở đây không ai cần cậu. Nếu muốn ở, thì làm đúng luật." Luật không dài, chỉ có ba điều: → Thức dậy lúc 4 giờ sáng. → Không phá làng phá xóm. → Và nếu vi phạm ba lần, sẽ được nhận roi mây đầy đủ - không miễn giảm, không nương tay. Không đe dọa. Không thương hại. Ở làng này, người ta không uốn cong gió, chỉ dạy cách chèo thuyền thẳng trong bão.

More details
WpActionLinkContent Guidelines