yeonjun centric | let it burn to an ash

yeonjun centric | let it burn to an ash

  • WpView
    Reads 208
  • WpVote
    Votes 11
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Sat, Feb 27, 2021
Ngày trước, anh đã nghĩ đến người yêu cũ mà muốn xăm lên bắp tay một bản nhạc đang cháy dở "for my forbidden love". Nhưng anh nghĩ phải tận đến khi anh gặp người, thời điểm anh trở về quê hương sau bao tháng ngày lạc lõng tựa "một con mèo bé nhỏ đi lạc giữa dòng Châu Âu", anh mới thực sự hiểu "for my forbidden love" không phải là một bản nhạc cháy dở, mà là một bản nhạc không có bắt đầu. Cũng giống như cách hai người rơi vào lưới tình của nhau, tưởng như cả hai thực sự đã gặp nhau ở kiếp trước. Status: Completed.
All Rights Reserved
#800
yeonjun
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [ Đam mỹ ] Tự Ái Nhi Phi
  • [𝙩𝙖𝙚𝙜𝙮𝙪&𝙨𝙤𝙤𝙟𝙪𝙣] 𝚏4𝚕𝚕 1𝚗 𝚕0𝚟3
  • [Choi Soobin] Phải lòng
  • Mưa & Nắng
  • Soojun | Zombie Hearts
  • [Transfic / Yeongyu] for lovers who hesitate
  • beomgyu | rỗng.
  • Wonhui | Textfic | 7749 cách cua lại người yêu cũ
  • SOOJUN / doki doki, do you love me? / nsfw

Thể loại : Hiện đại, một chút huyền huyễn, có ngược, hồn ma thụ x trước tra sau si tình công, hạnh phúc viên mãn. __________________________________ Tình cảm của cậu từ đó tới giờ vẫn là đoạn tình cảm đơn phương. Đã mười năm rồi, mười năm đứng trước mặt đối phương, cậu nói thương anh nhưng đến ngay cả một ánh nhìn mà anh cũng không nhìn cậu. Cậu vẫn cho rằng bọn họ còn đủ thời gian, đã tiêu hao hết mười năm rồi lại tiêu hao nữa, cũng gần giống như cả đời người. - Anh biết đối phương chấp niệm quá sâu, cái gọi là buông tay căn bản là trò cười. Mà đến khi người kia cuối cùng đã buông tay rồi, tự do đã lâu, khi được giải thoát lại không cảm thấy ngọt ngào. Đợi cho đến một ngày anh chợt cảnh tỉnh rằng người nọ đã thật sự buông tay thì hối tiếc cũng không kịp nữa. Một đao nhẹ nhàng, trong lòng đã từng có độ ấm nóng rực nay rốt cuộc biến thành sự lạnh lẽo vĩnh viễn không chạm đến. Chỉ muốn hèn mọn nói ra một tiếng xin lỗi nhưng tất cả đều không làm được. Một khoảng cách xa nhất thế giới, là tôi đứng trước mặt em mà không biết rằng mình yêu em. Hiện tại khoảng cách này xa cực độ, là khoảng cách giữa sự sống và cái chết. Thời khắc phát hiện tôi yêu em thì mọi thứ đã không thể vãn hồi được nữa. Nếu như lại để cho tôi có cơ hội được ôm em thật chặt, sẽ còn phải giẫm vào vết xe đổ kia nữa không?

More details
WpActionLinkContent Guidelines