The Ghost of Present

The Ghost of Present

  • WpView
    Reads 17
  • WpVote
    Votes 1
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sat, Oct 2, 2021
WpInfo
Non-Fiction
Có bao giờ bạn tự ví cuộc đời mình như một vở kịch? một trò chơi? một quyển sách? hay một chương trình truyền hình chết tiệt nào đó phát sóng mỗi buổi tối thứ bảy hàng tuần? Có bao giờ bạn tự nguyền rủa cuộc sống của mình rằng nó chỉ là một vở kịch tồi? một trò chơi tệ? một quyển sách dở? hay một bộ phim chẳng ai thèm xem? Nhưng tôi ở đây, cùng bộ truyện này. Chỉ để nói với bạn rằng trong đời người luôn có những nốt thăng, nốt trầm như trong một bản nhạc vậy. Nhưng không có bản nhạc nào là dở cả, nhất là khi nó được viết nên từ đắng cay và cả những điều ngọt ngào nhất trong cuộc sống. Đường đời luôn sắp đặt cho ta những bất ngờ. Và đối với những bạn đã từng hoặc đang trải qua những cảm xúc ấy sẽ hiểu. Rằng cuộc đời là một bản nhạc, và việc quyết định nó hay hoặc dở hay không là do cách cảm nhận của mỗi người. the Ghost of Present là vậy đấy, là tập hợp những câu chuyện đời thường chan chứa đầy xúc cảm, ý nghĩa về những nốt nhạc của cuộc đời, về bản giao hưởng vĩ đại của cuộc sống...
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Khi cha mẹ làm teen phát điên (Full)
  • (TomHar) Like a child never grows up
  • [Bontake] Góc Nhìn Thứ Ba
  • [ATSH Fanfic] Hệ Thống Xuyên Vũ Trụ: Nhiệm Vụ Cứu Rỗi Happy Ending
  • Giao Hưởng Cái Chết
  • Harry Potter và nàng fanti nhà Slytherin
  • Yêu Anh Từ Trang Giấy - Hậu Dĩ

Bạn thân mến, Nhan đề cuốn sách bạn đang cầm trên tay có làm bạn tò mò không? "Khi cha mẹ làm teen phát điên"? Có khi nào bạn phẩy tay, chép miệng (hệt như bố mẹ chúng ta vẫn thế) và cất giọng phán: "Lúc nào bố mẹ chả làm teen phát điên." Ừ, thì công nhận có nhiều lúc bố mẹ làm chúng ta "nóng con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái" và tim, gan, phèo, phổi... dường như chỉ muốn hoán đổi vị trí cho nhau thật. Những "cuộc chiến ngầm" vẫn xảy ra như cơm bữa trong gia đình chúng ta, chiến tranh nóng lẫn chiến tranh lạnh, là khoảng cách thế hệ cách xa như cả trăm năm ánh sáng và không bên nào chịu thấu hiểu bên nào. Để có lúc, chính chúng mình nhìn lại và ngơ ngác vì tại sao mình cứ "gây hấn" với bố mẹ hoài hoài. Còn bố mẹ thì nhớ ơi là nhớ về những đứa¯trẻ ¯của¯ngày¯hôm¯qua, khi mà chúng mình còn bé bỏng, trọn vẹn trong một vòng tay. Lúc chúng ta còn bé, bố mẹ là cả một bầu trời rộng lớn và ấm áp, hay nói cách khác đi, bố mẹ là "tất cả" theo như lời một bài hát. Chắc bạn cũng chẳng lạ lẫm gì cảnh tượng mẹ bạn ngồi bần thần tiếc nuối những ngày bạn còn nhỏ, nhớ cái cảnh bạn ngồi sau xe của mẹ, bàn tay bé xíu níu chặt áo mẹ. Hoặc bố bạn, đã từng là người bạn lớn của bạn trong đủ các thể loại trò chơi ngốc xít thời bé. Ai là người vót nan tre làm đèn ông sao, dạy bạn chơi đá banh, dạy bạn đi xe đạp trong ngày đầu lóng ngóng? Là bố bạn chứ còn ai nữa. Chúng ta (ý tớ nói là bạn, tớ và những vị phụ huynh yêu quý của chúng mình) đã có những tháng ngày bình yên, êm ấm và thương yêu nhau nhiều đến thế.

More details
WpActionLinkContent Guidelines