~~ Couple Myungyeon ~~^.^
__Tác giả: Chu Ngọc
Lấy âm làm kiếm, dùng nhạc chém giết. Điều khiển vạn thú, phượng lâm thiên hạ. Nhưng lại không ngờ, tiếng nhạc không chỉ dẫn dắt 'cầm thú' tới, mà còn dẫn cả 'người thú' tới. Hung ác như lang sói, nhanh nhẹn như báo, khí phách của hổ, giảo hoạt như hồ ly. Một gã đàn ông như vậy, một gã đàn ông xưng bá thiên hạ như hắn, là mệnh kiếp hay duyên nợ trời định đây?
Khói lửa chiến tranh tưng bừng khắp nơi, mảnh hồng nhan bèo dạt mây trôi. Người mang quyền đế vương sinh sát, ta có vạn thú tề tựu về đây. Để xem thiên hạ này ai chìm ai nổi. Lúc mới quen, nàng tắm rửa bên khe suối, tấm thân trắng nõn bị hắn một phát nhìn hết không bỏ sót chỗ nào.
Một gã đàn ông đẹp tới mức diễm lệ yêu nghiệt, lại thô bạo tàn nhẫn, trợn mắt sáng như ma trơi, nheo mắt lại như yêu quái. Hắn nắm chặt cằm nàng, đôi môi bá đạo hung hăng hôn lên môi nàng, hai làn da thịt cách lần quần áo mỏng manh, lửa nóng bừng bừng cứ vậy bị giam chặt trong đó.
Hắn mớm cho nàng độc hoàn kịch độc, nheo lại đôi mắt tà mị mà rằng: "Phải chết, ngươi cũng đi cùng ta!" Mà nàng lại ngạo nghễ nhìn lại đôi mắt lạnh lùng của hắn, nhẹ nhàng thốt lên: "Ta-không-thích-ngươi!" Lãnh đạm như gió, thanh nhã như nước, dám khiêu khích gã đàn ông độc bá thiên hạ này, cuối cùng định ra một mối lương duyên khó hiểu cả đời.
~~Ad chưa xin tác giả vì không biết xin thế nào, nên nếu có vấn đề gì bản quyền ad sẽ xóa nha cả nhà~
Lời tác giả: Đây là câu chuyện viết ra vì tôi muốn có một người ở bên Bạch Tử Hoạ trên con đường đầy gian nan của chàng.
CP: Bạch Tử Hoạ x Nghê Mạn Thiên
Thể loại: Ngôn tình, slow burn, không cần đọc hay xem phim Hoa Thiên Cốt cũng có thể đọc được pic này
Văn án:
Cảm ơn người vì đã tìm thấy ta ở một góc trên nhân gian mờ mịt này.
Tiết tử:
Lần đầu tiên gặp Tôn Thượng Bạch Tử Họa, nàng núp sau cha đón tiếp đoàn người từ Trường Lưu Sơn đến Bồng Lai Đảo tham gia tiên hội. Năm ấy, Bạch Tử Họa dẫn đoàn gồm hơn chục đệ tử.
Dung mạo kinh động thiên nhân, đôi mắt không giấu được vẻ thanh cao ngạo mạn, đôi môi mỏng không tươi tắn như người thường, giữa mi tâm là ấn ký chưởng môn đỏ sẫm, ánh mắt thản nhiên mà lãnh đạm, lưu động như nước như trăng. Thanh nhã như vậy, lạnh lùng như vậy, ánh mắt tựa băng, sâu bên trong cũng toát ra vẻ đạm mạc, ngăn cách người với thế giới bên ngoài, thần thánh đến mức khiến người ta không dám si tâm vọng tưởng, không dám tới gần dù chỉ một chút.
...
"Có ai bị thương không?" Tôn Thượng lại hỏi. Vân Đoan đáp:"Bẩm Tôn Thượng, Nghê Mạn Thiên bị thỏ phát dại cào vào má."
"Cho ta xem," giọng Tôn Thượng vang lên, trầm và điềm tĩnh. Nghê Mạn Thiên hơi ngẩng đầu lên, không dám đối diện với ánh nhìn của hắn. Đột nhiên, nàng cảm thấy như có ngàn con bướm đang bay trong bụng mình.
Tôn Thượng lặng lẽ quan sát vết thương, rồi nhấc tay lên. Một luồng khí ấm áp từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, nhẹ nhàng chạm vào má nàng. Vết thương dần dịu lại và biến mất, như chưa từng tồn