The Unkillable Demon King and his General

The Unkillable Demon King and his General

  • WpView
    Reads 2,233
  • WpVote
    Votes 214
  • WpPart
    Parts 9
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sat, Oct 9, 2021
Có một thứ tình yêu gọi là mưa dầm thấm lâu: - Lần đầu biết đến anh lòng cậu đã nhớ kỹ cái tên ấy - Lần gặp gỡ đầu tiên cậu lặng lẽ ghi nhớ nụ cười ấy - Lần gặp lại thứ hai cậu đã kịp để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng anh ấy - Lần gặp lại thứ N cậu đã trở thành đồng đội sánh bước cùng chàng trai ấy Tình yêu của hai người không phải đến bất chợt kiểu vừa gặp đã yêu mà chậm rãi góp nhặt từng chút từng chút một giống như những người thợ dùng những viên gạch xây nên tòa lâu đài rộng lớn. Lời nhắn từ tác giả: Fic này được viết để thỏa lòng đam mê với thuyền TedKer của tui và để gửi tặng cho thím kia vì thím ấy bảo tủi thân vì lướt quá trời mà thấy ít người viết về thuyền này quá. Tình tiết trong truyện thật giả đan xen nên mọi người chỉ nên đọc để giải trí thôi. Đây là lần đầu tiên tui viết fic nên có gì mọi người cứ góp ý.
All Rights Reserved
#16
teddy
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [ GaKook ] [ Hoàn ] Khi ngày mưa đến
  • [Faker x Reader] Midlane of My Heart
  • [FULL] DÂU TÂY ĐƯỜNG PHÈN
  • [12 chòm sao] Thanh xuân [Full]
  • [Vkook] Tôi yêu em
  • [Nazi x U.S.S.R] Thằng Điên
  • Tình yêu sâu đậm [Dương Sảng]
  • [Faker x Reader] Em ấy không thích đàn ông
  • Trì Quách
  • (Yandere) Tình yêu của kẻ điên - Tập truyện

Fanfiction writting by me Min Yoon Gi x Jeon Jung Kook ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ "Lần đầu em gặp anh là khi trời cũng đổ mưa ầm ỉ như lúc này, em đang đứng bên hiên trú nhờ thì em đã may mắn gặp được anh. Em còn nhớ hôm ấy anh mặc chiếc sơmi trắng phẳng phiu và đôi giầy đen dính nước mưa lẫn bùn đất. Bữa đó người em ướt sũng, mặt đỏ lên vì trời lạnh quá, em cứ ôm lấy hai vai mình mãi thôi. Và chắc anh thấy em tội lắm nên đã đưa cho em cái ô duy nhất của anh rồi nằng nặc đòi em phải lấy. Em hỏi anh: "Còn anh thì sao chứ ?" mà anh không thèm trả lời. Anh nhớ hôm ấy anh làm gì không ? Có lẽ anh không nhớ nổi đâu, nhỉ ?! Để em nhắc anh nhớ nhé. Anh đã cười xoà với em, vỗ nhẹ lên đầu em như bảo em yên tâm vậy. Em chẳng hiểu sao trong đêm mưa mù mịt đó, em nhìn thấy anh rất rõ ràng, thậm chí em còn thấy nơi đáy mắt anh xuất hiện một tia nắng chói lọi giữa cơn mưa tầm tã như thế. Nhưng thật ra lại chẳng có tia nắng nào anh ạ, chỉ tại khi ấy tim em đập nhanh bất thường rồi em yêu anh lúc nào không hay."

More details
WpActionLinkContent Guidelines