ABO/JACKNAIB| Call Boy

ABO/JACKNAIB| Call Boy

  • WpView
    Reads 43,992
  • WpVote
    Votes 3,365
  • WpPart
    Parts 36
WpMetadataReadComplete Fri, Jul 9, 2021
Author: Souiji Plot: Naib Subedar là nam kĩ chỉ phục vụ cho duy nhất một người. Một năm sau khi người đó trở lại, tình duyên của cậu và anh ta bỗng bừng nở. Trích chương 2: ""Chào... Anh là khách của tôi đêm nay?" "Đúng như vậy, cậu Naib Subedar." Giọng của người đàn ông kia trầm thấp, nghe giọng đoán chừng anh ta khoảng ba mươi tuổi đổ lại. Naib thập phần sợ hãi, lúc ở trên xe Joker nói rằng vị khách này là một Alpha sinh lý cao, gã lo rằng sau đêm nay, Naib sẽ không bước xuống giường được. Naib ngờ nghệch nói. "Vậy anh đợi tôi đi tắm cái đã, người tôi ra rất nhiều mồ hôi." "Không phải mồ hôi của các Omega đều rất thơm hay sao?" "..." "Tôi không làm khó cậu, mau đi nhanh lên." Naib ba chân bốn cẳng chạy vào phòng tắm. Cậu ngã lưng trên cửa, ngẩng mặt lên nhìn ánh đèn vàng vọt. Cậu cởi quần áo, xả một hồi nước lạnh lên cơ thể. Cậu muốn rửa trôi đi bụi bẩn và mồ hôi của bản thân. Sau này, cho dù có tắm bao nhiêu lần đi nữa cũng không thể rửa sạch vết nhơ của đêm nay." Cảnh báo: Có OOC. Couple phụ là JokWill.
All Rights Reserved
#292
jacknaib
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [ GaKook ] [ Hoàn ] Khi ngày mưa đến
  • [JackNaib] Đừng Chặn Anh
  • JAEYONG | Iris
  • ...
  • [Taekook] BỐ DƯỢNG
  • [IDV][JackNaib] Nhật kí theo dõi TR001
  • Taekook | Còn thương

Fanfiction writting by me Min Yoon Gi x Jeon Jung Kook ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ "Lần đầu em gặp anh là khi trời cũng đổ mưa ầm ỉ như lúc này, em đang đứng bên hiên trú nhờ thì em đã may mắn gặp được anh. Em còn nhớ hôm ấy anh mặc chiếc sơmi trắng phẳng phiu và đôi giầy đen dính nước mưa lẫn bùn đất. Bữa đó người em ướt sũng, mặt đỏ lên vì trời lạnh quá, em cứ ôm lấy hai vai mình mãi thôi. Và chắc anh thấy em tội lắm nên đã đưa cho em cái ô duy nhất của anh rồi nằng nặc đòi em phải lấy. Em hỏi anh: "Còn anh thì sao chứ ?" mà anh không thèm trả lời. Anh nhớ hôm ấy anh làm gì không ? Có lẽ anh không nhớ nổi đâu, nhỉ ?! Để em nhắc anh nhớ nhé. Anh đã cười xoà với em, vỗ nhẹ lên đầu em như bảo em yên tâm vậy. Em chẳng hiểu sao trong đêm mưa mù mịt đó, em nhìn thấy anh rất rõ ràng, thậm chí em còn thấy nơi đáy mắt anh xuất hiện một tia nắng chói lọi giữa cơn mưa tầm tã như thế. Nhưng thật ra lại chẳng có tia nắng nào anh ạ, chỉ tại khi ấy tim em đập nhanh bất thường rồi em yêu anh lúc nào không hay."

More details
WpActionLinkContent Guidelines