30 Years Old - Simonna | Nomin

30 Years Old - Simonna | Nomin

  • WpView
    Reads 50
  • WpVote
    Votes 4
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Jun 27, 2021
- Bạn tôi có kể cho tôi, cô ấy là fan của cậu, khi mở mồm ra là không dừng lại được. "Haha bạn tôi cũng hay nói câu đó với tôi" "Họ bảo tôi mỗi lần nói về tiền bối giống như vừa bật được công tắc" Jaemin không hiểu vì sao mình lại ngại ngùng, nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác. - Cậu ngủ trễ thế? "Tôi vừa tập luyện cho giải đấu tiếp theo về, vừa đúng lúc kiểm tra điện thoại thì thấy tin nhắn của tiền bối" - Ồ giải đấu sao? Lúc nào thế? Trong một không gian khác, đôi mắt đen xẹt qua một tia sáng "Ngày mai, chiều 4h tại sân vận động quốc gia, tôi sẽ thi đấu cả trận nên cần tập luyện chuẩn bị kĩ hơn một chút" "Anh cũng thích bóng rổ à?" - Tôi không để ý tới các môn thể thao cho lắm nhưng nếu tôi có thời gian ngày mai tôi sẽ đến. "Khi kết thúc tôi có thể gặp mặt tiền bối chứ?" ---- Câu chuyện tình yêu nhanh đến chóng mặt, đọc để giải trí là chính ạ.
All Rights Reserved
#39
jenjaem
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • markhyuck; when dawn comes again
  • [Edit/Yoonsoo] Gặp Lại Em Rồi Cô Gái
  • Đn lookism- IQEQ
  • Bên anh là định mệnh [Monday Couple] [longfic] [18+] (chap 1)
  • Tận Cùng Thống Hận
  • Hội Rắn Chuông (JinKook)
  • [FULL] - Chỉ Riêng Mình Em
  • [ALLKOOK] Những Series Nhỏ Nhặt Và Đáng Yêu Của Chúng Ta
  • [ĐM|EDIT] Thiên Tài E-sports Được Chọn Lựa
  • Hạnh Phúc Của Đôi Ta

Minhyung nói với tôi: "Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau." Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy. Tôi cười. "Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời. "Đừng yêu em." Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi. Buông lơi anh, bỏ mặc mình.

More details
WpActionLinkContent Guidelines