[ One shot ] Simple life

[ One shot ] Simple life

  • WpView
    Reads 81
  • WpVote
    Votes 5
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Fri, Dec 24, 2021
WpInfo
Fiction
Romance
Summary: Em muốn hòa mình vào tiếng ghi-ta trầm ấm, tiếng ghi-ta mang theo những thanh âm diệu kì. Anh muốn đắm mình bên ly cocktail dịu mát, ly cocktail chất chứa những hương vị phiêu xa. Em muốn đàn lên những khúc hòa âm trầm lắng, lại trộm ngắm anh tung hứng chiếc ly thu hút ánh nhìn. Anh muốn "biến" ra những ly rượu nồng thanh mát, lại trộm liếc em rải rắc nốt nhạc khắp chốn không gian. Chúng ta muốn bên nhau vào ngày đông giá rét, ngày đông giá rét có không gian hoài cổ lặng lẽ ngắm nhìn nhau. Chúng ta muốn cạnh nhau những ngày hè oi nóng, ngày hè oi nóng có những buổi chiều mưa khúc khích tiếng cười. Title: Simple life Author: Khải Huyền Status: Đã hoàn thành Disclaimer: tác phẩm thuộc sở hữu của Khải Huyền, làm gì với nó xin báo tôi một tiếng. Genre: Romance, Cafe phố Rating: 11+
All Rights Reserved
#30
cafe
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • CAPUCCINO VÀ EM
  • [HOÀN THÀNH] TIỂU THƯ THẢO MAI ĐẾN ĐÂY!
  • [ FULL ] Trùng Sinh Chi Kiều Kiều ( Kiều Kiều Trọng Sinh) - Vivian
  • NƠI TA THUỘC VỀ NHAU Ver 2 (Somewhere_we_belong_together)

Có những buổi chiều trôi qua chậm hơn bình thường như thể mặt trời cũng ngần ngại rời đi. Có những góc quán vắng, nơi ánh sáng cứ nấn ná mãi ở mép bàn gỗ cũ. Và có những con người bước vào đời nhau không vội vã nhưng cũng chẳng ồn ào, chỉ bằng một ánh nhìn đủ lâu và một câu nói đủ dịu dàng để lưu lại. Em đến như một ngọn gió mỏng, thổi qua bờ vai ai đó giữa mùa chớm lạnh để lại sau lưng mùi tóc dịu ngọt và nụ cười trong veo, dễ khiến người khác không kịp phòng bị. Em mang theo mùi gió, màu áo trắng, sự vụng về đáng yêu và cả chút bướng bỉnh khiến người ta không nỡ nghiêm khắc thật lòng. Thế nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần em bước vào, mọi thứ dường như đều chậm lại. Chị vẫn ngồi ở góc bàn quen, vẫn gọi Capuccino nóng, vẫn đọc sách hoặc chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đó để mặc thành phố trôi qua phía sau khung cửa sổ. Rồi em xuất hiện như một nét mực chưa kịp khô đã in sâu vào trí nhớ, như một nốt nhạc lạc giữa khuôn nhịp tĩnh lặng. Từ một cái chạm nhẹ vào vai, một lời nhắc ngủ sớm, một tấm danh thiếp viết tay và một tin nhắn gửi lúc khuya, họ dần bước vào thế giới của nhau. Không tên, không ràng buộc, chỉ có những quan tâm rất khẽ và những dịu dàng được dạy nhau bằng kiên nhẫn. Capuccino và Em là bản tình ca pha bằng ánh sáng, bằng ký ức, bằng nhịp đập không đều của hai người từng nghĩ rằng mình đã quen với cô đơn. Rồi một ngày, không ai nói ra nhưng họ đều biết mùa đông năm đó không còn lạnh như trước.

More details
WpActionLinkContent Guidelines