Story cover for [YoungDo] Neverland by geonhakshoodie
[YoungDo] Neverland
  • WpView
    GELESEN 82
  • WpVote
    Stimmen 10
  • WpPart
    Teile 1
  • WpView
    GELESEN 82
  • WpVote
    Stimmen 10
  • WpPart
    Teile 1
Abgeschlossene Geschichte, Zuerst veröffentlicht Juli 26, 2021
"Lần đầu tiên ta gặp em, em mới chỉ mười hai tuổi."

Youngjo nghe Geonhak bật cười. Giọng em trầm đến lạ lùng, đầy ngạc nhiên và tò mò.

"Bây giờ em đã mười tám rồi, mà người vẫn không khác trước chút nào. Người... giống như là vẫn là người của năm đó thôi."

Hẳn rồi, Youngjo đã nghĩ cả trăm lần rằng Geonhak sẽ nói như thế nếu họ gặp nhau lần nữa. Mà, thực chất hơn nữa, ai cũng sẽ nói như thế nếu trông thấy Youngjo.

Youngjo mỉm cười, ngón tay chạm lên những lọn tóc xoăn sáng màu phủ xuống trán Geonhak. Khi em ngước lên, Youngjo thấy mắt em là một màu nâu sáng, ấm và trong, thế giới xung quanh trong mắt em lấp lánh như một kỳ quan.

"Ta vẫn vậy. Vẫn ở tuổi hai mươi khi ta gặp em."
Alle Rechte vorbehalten

1 Kapitel

Melden Sie sich an und fügen Sie [YoungDo] Neverland zu deiner Bibliothek hinzuzufügen und Updates zu erhalten
oder
#34oneus
Inhaltsrichtlinien
Vielleicht gefällt dir auch
hiệu ứng Franklin von chipbongie
14 Kapitel Laufend
"Em gọi anh là gì cơ?" Heeseung thoáng ngạc nhiên nhìn Sunghoon lúc này đang vui vẻ nhìn mình, trên môi em hàng xóm nhoẻn ra một nụ cười tươi đến mức có thể thấy hai chiếc răng nanh lém lỉnh. Cậu thản nhiên đáp lại: "Siêu hàng xóm?" Heeseung day day trán: "Nhưng anh vừa mới nói là anh thích em, Sunghoon." Sunghoon gãi mũi, mắt đảo xung quanh như rang lạc, không dám nhìn anh: "Bởi vậy nên mới là siêu hàng xóm đó anh, chứ không thì là hàng xóm bình thường." Heeseung đẩy chiếc kính lên trên đỉnh đầu, vầng trán lộ ra đã hơi cau lại, nhưng giọng nói vẫn tương đối bình tĩnh: "Bình thường, người em thích mà người ta cũng thích em, em gọi người ta là gì?" Sunghoon hì hì cười: "Chắc là bạn thân?" Heeseung: "?" Sunghoon giải thích: "Thì mấy đứa Jay Jake, em thích bọn nó, bọn nó cũng thích em, vậy nên em gọi là bạn thân còn gì." Heeseung ngửa đầu thở dài vì quá bất lực, sau đó lại hít vào một hơi thở sâu để tìm lại bình tĩnh. Anh vỗ nhè nhẹ lên đầu em hàng xóm, chậm rãi giải thích: "Không phải thích như vậy. Đối với người thích em mà em cũng thích người đó, thích theo kiểu lúc nào cũng thấy nhớ người ta ấy, thì em nên gọi người đó là người yêu." Sunghoon quay sang nhìn anh: "Vậy thì em cũng gọi anh là người yêu?" Heeseung cảm thấy nói chuyện với Sunghoon khiến tim anh hơi mệt.
[Trans] [Seongtak] Bang it, bite it, bruise it von quytmeone
12 Kapitel Laufend
Hyuntak không phải kiểu người nghĩ nhiều trước khi nói, hoặc trước khi tung một cú đấm. Và từ trước tới giờ, điều đó vẫn hoàn toàn ổn. Nhưng mọi chuyện đã thay đổi kể từ khi Seongje - kẻ tưởng chừng đã biến mất, bỗng nhiên xuất hiện trở lại. Không phải với nắm đấm, không phải với đám đàn em, mà là với một nụ cười chết tiệt. Cái nụ cười mang theo thứ ma lực kỳ lạ, như một ngón tay vô hình khẽ chạm vào đúng cái điểm yếu nhất của Hyuntak, rồi lại vờ như mình chẳng hề cố ý. Những lời đe doạ nhưng không còn mang ý tứ đe dọa. Những tiếng cười của hắn, và cả cái cách hắn chạm vào Hyuntak như thể đó là điều hiển nhiên. Hyuntak có phản ứng. Quá nhanh, quá vội vã, đầy bối rối, cậu mắc kẹt giữa lằn ranh của việc phải khơi màu một trận chiến và sống im lặng để bảo vệ bạn bè. Nhưng sâu thẳm bên trong cậu, có một thứ cảm xúc gì đó còn tệ hơn đang len lỏi. Hyuntak không hiểu. Không muốn hiểu. Thế nhưng, cậu vẫn cứ như thế. Vẫn cứ để mọi chuyện xảy ra. Vẫn cứ để Seongje đến đủ gần, đủ để khắc lên cậu một dấu ấn khó phai mờ. Còn Seongje? Hắn muốn đào sâu hơn. Bóc trần tất cả. Và rồi, nhìn nó cứ thế bùng cháy. Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/66070903/chapters/170264317
Vielleicht gefällt dir auch
Slide 1 of 8
hiệu ứng Franklin cover
[HwanDo] Sơ Tình cover
jaedo | i love you, no really, i do cover
[Bonbin] FIND ME cover
Phố Về Bản [HyunLix] cover
choi hyunsuk || chờ cover
[Trans] [Seongtak] Bang it, bite it, bruise it cover
[ Heejake/ Hoonjake] 10 Months cover

hiệu ứng Franklin

14 Kapitel Laufend

"Em gọi anh là gì cơ?" Heeseung thoáng ngạc nhiên nhìn Sunghoon lúc này đang vui vẻ nhìn mình, trên môi em hàng xóm nhoẻn ra một nụ cười tươi đến mức có thể thấy hai chiếc răng nanh lém lỉnh. Cậu thản nhiên đáp lại: "Siêu hàng xóm?" Heeseung day day trán: "Nhưng anh vừa mới nói là anh thích em, Sunghoon." Sunghoon gãi mũi, mắt đảo xung quanh như rang lạc, không dám nhìn anh: "Bởi vậy nên mới là siêu hàng xóm đó anh, chứ không thì là hàng xóm bình thường." Heeseung đẩy chiếc kính lên trên đỉnh đầu, vầng trán lộ ra đã hơi cau lại, nhưng giọng nói vẫn tương đối bình tĩnh: "Bình thường, người em thích mà người ta cũng thích em, em gọi người ta là gì?" Sunghoon hì hì cười: "Chắc là bạn thân?" Heeseung: "?" Sunghoon giải thích: "Thì mấy đứa Jay Jake, em thích bọn nó, bọn nó cũng thích em, vậy nên em gọi là bạn thân còn gì." Heeseung ngửa đầu thở dài vì quá bất lực, sau đó lại hít vào một hơi thở sâu để tìm lại bình tĩnh. Anh vỗ nhè nhẹ lên đầu em hàng xóm, chậm rãi giải thích: "Không phải thích như vậy. Đối với người thích em mà em cũng thích người đó, thích theo kiểu lúc nào cũng thấy nhớ người ta ấy, thì em nên gọi người đó là người yêu." Sunghoon quay sang nhìn anh: "Vậy thì em cũng gọi anh là người yêu?" Heeseung cảm thấy nói chuyện với Sunghoon khiến tim anh hơi mệt.