We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.
Chim và Biển

Chim và Biển

  • WpView
    Reads 50
  • WpVote
    Votes 7
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Wed, Aug 4, 2021
WpInfo
Fanfic
BTS
Tác giả: bún bò bắc ---------- Vào một ngày nào đó của một năm nào đó, Biển khẽ ngước nhìn lên phía trời cao, nó bắt gặp hình bóng của một chú chim nào đó đang bay lượn khắp trời. Và có lẽ nó cũng không biết rằng kể từ khi đó, hình bóng của chú chim ấy đã in mãi trong kí ức của nó Nếu như có một điều ước, Biển sẽ ước rằng nó được hoá thành bầu trời để không phải ngày ngày ngước lại nhìn cậu Chỉ mong rằng có thể được nhìn chú chim đó ở một khoảng cách gần hơn, chỉ mong được dùng trọn vẹn cả đời này để bảo vệ chú chim ấy.
All Rights Reserved
#326
oe
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [ Ly Lỗi] Mặt trời nhỏ
  • Chấp Nhận
  •  [Chuyển ver/Vkook/HE/Hoàn] MƠ
  • [OP] Sabo || Sự Ban Ơn Từ Biển Cả
  • [Fanfic Shanks x Buggy] [ABO] Biển
  • ( BounPrem Ver ) Toàn Tâm Toàn Ý
  • [ JUNGKOOK ] ||「 Cách Yêu 」

Pairing: Ly Luân x Anh Lỗi Warning: OOC, ko giống nguyên tác Nghiêm cấm hành vi re-up🚫🚫🚫 Hòe yêu sống trăm năm, ngàn năm, rễ bám sâu vào lòng đất, cành vươn ra đón gió. Mùa hạ trổ hoa, hương thoảng nhẹ mà dai dẳng, như chính tâm tư của hắn-lặng lẽ, không ai hay, chẳng ai biết. Nhưng từ khi có tiểu hổ bên người, mùa hạ của hắn trở nên rực rỡ hơn. Tiểu hổ là ánh dương, là ngọn lửa bừng sáng trên nền lá xanh. Đôi mắt nó long lanh như nắng sớm, giọng cười lanh lảnh như chim hót đầu ngày. Nó không giống hòe yêu, chẳng cần phải đứng yên lặng lẽ, chẳng phải chờ đợi gió xuân hay ánh tà dương. Nó là kẻ không chịu ngồi yên, hết đu cây lại trèo lên người hắn, khi vui thì cọ cọ làm nũng, khi giận lại gầm gừ như con thú nhỏ đang xù lông. Hòe yêu đã sống bao nhiêu năm, chưa từng nghĩ mình lại có một vầng dương thuộc về riêng mình. Dương quang ấy nhỏ bé, nghịch ngợm, đôi khi cũng rất phiền, nhưng hắn không nỡ buông tay. Vì hắn biết, nếu ánh dương ấy mất đi, lá hòe sẽ héo, hoa sẽ tàn, mà lòng hắn cũng chẳng còn ấm áp như trước nữa.

More details
WpActionLinkContent Guidelines