[Oneshort] Once Upon A Time

[Oneshort] Once Upon A Time

  • WpView
    Reads 384
  • WpVote
    Votes 42
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadComplete Fri, Oct 22, 2021
• Tác giả: Tilyha • Lưu ý! Truyện là sản phẩm tưởng tượng của người viết, vui lòng không gán ghép lên người thật, mọi tình tiết trong truyện đều là hư cấu • Văn án: "Thành kiến, thị phi, tất cả khiến cho con người ta cảm thấy nghẹt thở. Lời nói, ác ý bào mòn vẻ dương quang thiếu niên ấy. Phản kháng, đối đầu, cuối cùng cũng phải quỳ xuống xin tha. Nhưng mà...Ai cầu xin ai? Ai buông tha cho ai?" "Lạnh, lạnh thấu xương. Sợ, sợ hãi phải đối mặt. Sức cùng lực kiệt, mềm nhũn, mờ nhạt dần...mất hút." "Thiện là gì? Ác là gì? Ai đúng? Ai sai? Thế giới trong đôi mắt mỹ lệ phù phiếm thế nhưng sự thật vốn tàn nhẫn hơn nhiều. Giống như những câu chuyện cổ tích gối đầu giường vậy. Nếu như chiếc giày vừa chân tại sao lại rơi ra? Hoàng tử thật lòng yêu Lọ Lem vậy thì lý do người quên đi dáng vẻ, quên đi cả gương mặt xinh đẹp của cô ấy là gì đây? Dùng danh nghĩa yêu thương để bao biện cho những hành vi vô nhân tính, biến thái của mình, thử hỏi thứ tình cảm đó xuất phát từ trong trái tim hay là từ sự mù quáng đến mức làm mất tôn nghiêm, liêm sỉ của bản thân? Đôi mắt rực lửa ấy như thiêu rụi một tâm hồn đã bị tước đoạt, không thể cứu rỗi nó khỏi bờ vực sụp đổ, chỉ nhẫn tâm khiến nó lụi tàn rồi để một làn gió mang đi một cách bình lặng...Mất hết rồi!".
All Rights Reserved
#27
dưvũhàm
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • TaeNy - Đừng Nói Lời Tạm Biệt (Cover) END
  • [Bách hợp][Edit] Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi
  • Hạnh Phúc Nào Cho Em
  • [Full] Lăng thiếu! Nhẹ một chút, đau! (Truyện chữ)
  • 《Hoàn - H》Một người bạn đã lâu không gặp
  • ( Tiễn Tâm Đồng Nhân) Luyến Ngươi Thành Điên
  • (Đạo Quỷ Dị Tiên xem ảnh thể) Anh hùng mẫu thân Lý Hoả Vượng

Trong truyện cổ tích, cuối cùng, hoàng tử tìm được cô bé lọ lem, từ nay hai người sống một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc Anh thực sự là hoàng tử, còn cô cũng là cô bé lọ lem hàng thật giá thật, dung mạo không xuất sắc như anh, trí tuệ cũng không thông minh như anh, tính cách cũng không kiên cường như anh; so sánh với anh, cô rất an tĩnh, rất đơn thuần, cũng quá bình thường vô kì...... Cô biết anh vì người bạn gái là cô mà thương thấu tâm can, cũng hao tổn tâm trí, cho nên càng muốn hỏi anh ... vì sao lại yêu thương cô? Những bước đi tình yêu của họ, vẫn luôn nằm trong bàn tay anh, còn cô chỉ bị động đi theo, anh tính toán tất cả mọi kế hoạch cho cả hai hoàn mĩ không sứt mẻ, khi nào yêu đương, khi nào đính hôn, khi nào kết hôn, khi nào sinh em bé, ngay cả cô học khoa gì cũng theo sự lựa chọn của anh; Nhưng, cái cô muốn kỳ thực không phải anh nói cho cô nên làm thế nào, mà chỉ là hy vọng anh ôn nhu hỏi cô một câu:"Em muốn cái gì?" Anh từng, cách hạnh phúc rất gần rất gần, gần đến mức cho rằng vừa đưa tay là có thể chạm đến thiên đường. Nhưng mà, khi vươn tay ra rồi, mới phát hiện cái gọi là hạnh phúc, chỉ là bong bóng xà phòng không chịu nổi tổn thương, chạm nhẹ cũng bị vỡ ra. Mà tình yêu, tựa như nắm cát ở trong tay, càng dùng sức muốn nắm chặt nó, thì nó càng nhanh chóng chảy qua các kẽ hở của ngón tay, bất luận nắm chặt như thế nào cũng chỉ là phí công. Tỉnh mộng, tâm lạnh, tình yêu cũng mất đi rồi, bất lực nhìn thấy hạnh phúc trong lòng bàn tay chỉ là hư không. Chăm chú nhìn hai lòng bàn tay trống rỗng, từ nay, không bao giờ tin tư

More details
WpActionLinkContent Guidelines