Yoongi | NGC 6302

Yoongi | NGC 6302

  • WpView
    Leituras 315
  • WpVote
    Votos 54
  • WpPart
    Capítulos 4
WpMetadataReadMaduroConcluída qua, jan 24, 2024
"Chúng tôi đã gặp nhau vào một ngày nắng đẹp trời, khi mà lần đầu cậu ấy bước chân vào cuộc đời tôi. Nhìn cậu tôi thấy một dáng vẻ thuần khiết và thân thiết biết bao, tôi từng nghĩ rằng với dáng vẻ ấy có lẽ cậu sẽ chả biết gì về những đớn đau trong cuộc đời này. Nhưng chỉ sau vài lần bên cạnh cậu trai nhỏ nhắn ấy, tôi nhận ra cậu ấy có cái nhìn cực kì thấu đáo trong tất cả mọi chuyện, thấu đáo hơn tôi rất nhiều, thậm chí còn thấu đáo hơn cả những người xung quanh. Và rồi qua bao ngày nắng trải đây sân, mưa rơi nặng lá. Tôi cứ thế lặng lẽ đi theo dấu chân cậu ấy, qua những bao nỗi khó khăn trắc trở tôi tưởng rằng bản thân cũng đã học được cách sống hạnh phúc, thế nào là hy vọng để rồi mong tưởng xa xôi hơn về tương lai phía trước. Nhưng rồi vào cái phút giây tôi đón nhận thế giới này với một tâm thế sẵn sàng nhất, thì chúng tôi đã phải đi rời xa nhau để bước đi trên mỗi con đường của riêng mình."
Todos os Direitos Reservados
Junte-se a maior comunidade de histórias do mundoTenha recomendações personalizadas, guarde as suas histórias favoritas na sua biblioteca e comente e vote para expandir a sua comunidade.
Illustration

Talvez você também goste

  • Chờ đến ngày tận thế
  • [Fanfiction girl / Joon Myeon] Anh vẫn ở đây, đợi em
  • [ GaKook ] [ Hoàn ] Khi ngày mưa đến
  • [Fanfic Yultae] Yultae Forever
  • [Yoongi | Fanficgirl] NGANG QUA CUỘC ĐỜI
  • Có Người Yêu Là Min YoonGi [H]
  • heejay/jayseung | shoot your shot
  • SAY CÙNG ANH (JHOPE's Fic)
  • [Edit/Yoonsoo] Gặp Lại Em Rồi Cô Gái

Lần đầu tiên gặp cậu là ngày có ánh nắng ấm áp, lá vàng rơi phủ đầy một khoảng sân,giây phút hoàn hảo đủ để một trái tim bắt đầu những rung động đầu tiên. Nhưng tớ không ngờ từ khoảnh khắc ấy trở đi con tim đều phải trải qua vô vàn cơn gió đông giá rét, đến mức hóa băng rơi xuống rồi tan vỡ giữa vùng trời ký ức. Giờ chào cờ hôm ấy, được ra sớm hơn mọi ngày, phút chốc kẻ đi người lại tranh nhau ùa ra khỏi cổng trường. Rồi bỗng dưng loa trường vang lên câu hát "Anh có nỗi sợ, sợ ta mất nhau". Giữa một đám đông nhộn nhịp như vậy, tớ vẫn bắt đúng giọng ngân nga của cậu. Ánh sáng xuyên qua từng tán lá xanh mướt phủ lên mái tóc cắt tỉa gọn gàng "Dù cho tận thế vẫn yêu em...vẫn yêu em" Yêu thầm giống như đứng dưới một cơn mưa, dù lạnh buốt hay tươi mát thì chính mình cũng sẽ bị ướt. Và cơn mưa trong lòng tớ đã kéo dài rất lâu tựa như là ngày tận thế. "Năm đó để cậu đi chính là mong cậu sẽ quay lại"

Mais detalhes
WpActionLinkDiretrizes de Conteúdo