Yoongi | NGC 6302

Yoongi | NGC 6302

  • WpView
    Reads 327
  • WpVote
    Votes 56
  • WpPart
    Parts 4
WpMetadataReadMatureComplete Wed, Jan 24, 2024
"Chúng tôi đã gặp nhau vào một ngày nắng đẹp trời, khi mà lần đầu cậu ấy bước chân vào cuộc đời tôi. Nhìn cậu tôi thấy một dáng vẻ thuần khiết và thân thiết biết bao, tôi từng nghĩ rằng với dáng vẻ ấy có lẽ cậu sẽ chả biết gì về những đớn đau trong cuộc đời này. Nhưng chỉ sau vài lần bên cạnh cậu trai nhỏ nhắn ấy, tôi nhận ra cậu ấy có cái nhìn cực kì thấu đáo trong tất cả mọi chuyện, thấu đáo hơn tôi rất nhiều, thậm chí còn thấu đáo hơn cả những người xung quanh. Và rồi qua bao ngày nắng trải đây sân, mưa rơi nặng lá. Tôi cứ thế lặng lẽ đi theo dấu chân cậu ấy, qua những bao nỗi khó khăn trắc trở tôi tưởng rằng bản thân cũng đã học được cách sống hạnh phúc, thế nào là hy vọng để rồi mong tưởng xa xôi hơn về tương lai phía trước. Nhưng rồi vào cái phút giây tôi đón nhận thế giới này với một tâm thế sẵn sàng nhất, thì chúng tôi đã phải đi rời xa nhau để bước đi trên mỗi con đường của riêng mình."
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [ GaKook ] [ Hoàn ] Khi ngày mưa đến
  • [Fanfiction girl / Joon Myeon] Anh vẫn ở đây, đợi em
  • Yêu idol- ngọt ngào hay áp lực??
  • Yoongi | Ngược chiều gió cuốn
  • [Edit/Yoonsoo] Gặp Lại Em Rồi Cô Gái
  • SAY CÙNG ANH (JHOPE's Fic)
  • Chờ đến ngày tận thế
  • Có Người Yêu Là Min YoonGi [H]
  • bbsz; một triệu năm ánh sáng
  • |BTS  - Ami|  LIỆU CHÚNG TA CÓ YÊU NHAU THÊM LẦN NỮA

Fanfiction writting by me Min Yoon Gi x Jeon Jung Kook ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ "Lần đầu em gặp anh là khi trời cũng đổ mưa ầm ỉ như lúc này, em đang đứng bên hiên trú nhờ thì em đã may mắn gặp được anh. Em còn nhớ hôm ấy anh mặc chiếc sơmi trắng phẳng phiu và đôi giầy đen dính nước mưa lẫn bùn đất. Bữa đó người em ướt sũng, mặt đỏ lên vì trời lạnh quá, em cứ ôm lấy hai vai mình mãi thôi. Và chắc anh thấy em tội lắm nên đã đưa cho em cái ô duy nhất của anh rồi nằng nặc đòi em phải lấy. Em hỏi anh: "Còn anh thì sao chứ ?" mà anh không thèm trả lời. Anh nhớ hôm ấy anh làm gì không ? Có lẽ anh không nhớ nổi đâu, nhỉ ?! Để em nhắc anh nhớ nhé. Anh đã cười xoà với em, vỗ nhẹ lên đầu em như bảo em yên tâm vậy. Em chẳng hiểu sao trong đêm mưa mù mịt đó, em nhìn thấy anh rất rõ ràng, thậm chí em còn thấy nơi đáy mắt anh xuất hiện một tia nắng chói lọi giữa cơn mưa tầm tã như thế. Nhưng thật ra lại chẳng có tia nắng nào anh ạ, chỉ tại khi ấy tim em đập nhanh bất thường rồi em yêu anh lúc nào không hay."

More details
WpActionLinkContent Guidelines