Beauty and the Beast

Beauty and the Beast

  • WpView
    Reads 660
  • WpVote
    Votes 93
  • WpPart
    Parts 4
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Wed, Jan 31, 2024
Ngày xửa ngày xưa, tại một vùng đất xa xôi nọ có một lời đồn được người dân truyền tai nhau: 'Vượt ngàn hàng cây cao lớn rập rạp, ánh sáng yếu ớt chen chúc từng tầng lá xanh, nơi một tòa lâu đài ngự trị. Con quái vật thân ảnh to lớn, màu hắc đen dữ tợn xấu xí vô cùng đang ngủ say'. Mỹ nhân tóc đỏ danh xưng Mạc Quan Sơn lọt vào mắt xanh của gã quái vật, nguyện cả một đời bên cạnh hắn mà yêu đương. •••••[Dựa trên truyện cổ tích Người đẹp và quái vật]
All Rights Reserved
#38
19days
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [Saneoba] Rắn nhỏ bên mảnh tình
  • [ĐN KNY] CÙNG MIYANO SHIHO XUYÊN KHÔNG ĐẾN 1 THẾ GIỚI GIỮA NGƯỜI VÀ QUỶ
  • [SakuAtsu] Mưa phùn lúc rạng đông
  • Kokushibou | Trống
  • ( Kimetsu no Yaiba ĐN ) Ái cập phòng ô
  • [19 Days | ĐenCam] Ở trong tiểu thuyết kinh dị không nên nói chuyện yêu đương

"Iguro, tao yêu mày nhiều lắm nên đừng chết trước tao nhé?" "Yên tâm, trước khi đám quỷ bị tiêu diệt hoàn toàn thì tao sẽ không chết" ---- Cửa phòng mở ra, ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài chiếu vào làm Sanemi tỉnh giấc. Mắt hơi nheo lại để làm quen với ánh sáng Toàn thân tê nhức có lẽ do những vết thương từ hôm qua, có vẻ còn bị mất 2 ngón tay nữa... Sao đột nhiên nước mắt lại chảy ra thế này, không phải vì những vết thương chết tiệt kia. Mà là bây giờ chẳng còn hình bóng của em nữa Lũ quỷ bị tiêu diệt rồi...cả tên chúa quỷ kia cũng chết rồi, cớ sao em cũng rời đi vậy? Sanemi nhớ rõ khoảnh khắc đêm hôm đó, bàn tay anh ôm chặt lấy thân thể đã lạnh dần của Obanai Mọi người ai cũng bỏ anh mà đi, cả Genya và bây giờ là cả em nữa sao? "Phong trụ Sanemi! Xin ngài hãy nằm yên đừng cử động!" Con bé Aoi nói to khi thấy Sanemi cố nhích cơ thể mình dậy, nó chạy đến kiểm tra các vết thương có bị rách không. Sanemi nhận ra nó cũng đang cầm Kabumaru "Con rắn này....nó muốn gặp ngài" Aoi ngập ngừng khi nhẹ nhàng đặt rắn nhỏ cạnh giường Sanemi để nó tự bò lên người anh "Rốt cuộc chỉ còn tao với mày..." Sanemi cười dù nước mắt vẫn cứ rơi, sau cùng thì chỉ còn một người một rắn ở lại nhớ nhung về hình bóng của kẻ kia "Đợi tao nhé Iguro, nhất định chúng ta sẽ còn gặp lại"

More details
WpActionLinkContent Guidelines